Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2721 lượt.

cũng là ngẩn ra, ngữ khí như trưng cầu ý kiến cậu ta, “Cần tôi tham gia không?”
“Không, không cần ạ.” Ngay lập tức lớp trưởng ngưng công kích.
Đồng Ngôn cúi đầu thu dọn sách vở, trong tầm mắt vẫn thấy anh đi ngang qua bàn cô đang ngồi rồi bước ra khỏi phòng.
Cô lên thư viện đọc sách đến tận tối mới trở về phòng ký túc xá.
Buổi sáng khi cô đi rèm cửa sổ cũng đã kéo lên, bây giờ vẫn y nguyên. Cô gọi Tĩnh Tĩnh một tiếng, nhưng không thấy ai lên tiếng, cô có chút lo lắng, bèn cởi giày leo lên giường Văn Tĩnh Tĩnh, thấy cô ấy vẫn còn đang đắp chăn ngủ.
Đưa tay sờ trán cô ấy… nóng quá.
Lúc thu tay lại, đụng phải chiếc gối, sao lại ướt thế này? Ra nhiều mồ hôi như vậy sao?
Đồng Ngôn gọi Tĩnh Tĩnh dậy,thay quần áo cho cô ấy rồi đỡ cô ấy xuống giường.
Thở hì hục đạp xe đạp, đưa Văn Tĩnh Tĩnh đang sốt cao đến phòng y tế có trong học viện. Ghế còn chưa có ngồi nóng, bác sỹ đã vung bút viết giấy chuyển viện lên tuyến trên, “Chuyển sang viện Năm đi, sốt cao quá.” Vì vậy cô đành phải đạp xe hai mươi mấy phút nữa, đưa Tĩnh Tĩnh đến bệnh viện ngoài học viện.
Đây là bệnh viện dành cho học viện họ, bởi vì không nằm ở nội thành nên buổi tối rất ít người.
Bác sĩ trực ban vừa trẻ tuổi lại rất cẩn thận, đến cuối cùng Tĩnh Tĩnh bắt đầu truyền nước biển, người bác sỹ đó còn cố ý chạy đến xem, hỏi thăm vài câu về tình trạng của cô ấy. Đồng Ngôn nhìn anh ta, chợt tự hỏi nếu thầy Cố không chuyển nghề, có phải bây giờ trông cũng như thế này hay không?
Trong phòng truyền nước chỉ còn một cặp mẹ con, người con hơn bốn mươi tuổi và người mẹ đã tuổi già sức yếu.
Nếu bà nội bỗng nhiên bị bệnh, vậy một mình bà ở Bắc Kinh phải làm sao bây giờ?
Cô bỗng nhiên có chút bất an, cách một khoảng thời gian, loại cảm giác bất an này sẽ lại xuất hiện, làm thế nào cũng không trốn được.
“Ngôn Ngôn, cảm ơn cậu.”
Cô lấy lại tinh thần, lấy túi quýt vừa mua ở cổng bệnh viện ra, lấy vài quả bóc vỏ, nhét vào tay cô bạn, “Sốt cao thế này, sao không nhắn tin cho mình?” Văn Tĩnh Tĩnh cầm quả quýt, qua một lát sau mới nói: “Ngôn Ngôn, tớ và Cổ Lạc chia tay rồi.” Đồng Ngôn sửng sốt,“Không phải các cậu đã yêu nhau sáu năm rồi sao? Bắt đầu từ lớp mười.”
Cô nhớ người thanh niên kia rất giản dị, lúc cười có vẻ thẹn thùng.
“Anh ấy đã học năm thứ tư, phải tìm việc rồi, áp lực rất lớn, bọn mình mới cãi nhau,” Văn Tĩnh Tĩnh nói, “Hôm qua anh ấy và mình lại cãi nhau qua điện thoại, anh ấy nói nhà tớ vốn chẳng có tiền, còn có hai đứa em trai sinh đôi đang học trung học, chờ bọn tớ nuôi nấng nữa…”
Cô ấy cũng không nói cho xong mà Đồng Ngôn cũng không tiếp tục hỏi. Tình trạng gia đình Tĩnh Tĩnh, cô ít nhiều cũng biết.
Vốn tưởng đề tài này đến đây chấm dứt, cô cúi đầu tiếp tục bóc quýt.
“Tớ cảm thấy cuộc sống đặc biệt không công bằng,” Tĩnh Tĩnh bỗng nhiên nói, “Tiếng Anh cơ sở của tớ không vững, thật vất vả mới đủ điều kiện xin học ngoại ngữ hai là Tiếng Nhật, vậy mà thi giữa kỳ cũng không qua. Nhìn Tiểu Như xem, cô ấy chưa bao giờ đi học lại có thể nhẹ nhàng lấy được học bổng hạng nhất, Diêu Diêu cũng thế, là sinh viên âm nhạc đặc cách duy nhất của lớp, mà học văn hóa so với tớ còn tốt hơn rất nhiều…”
Đồng Ngôn ngẩng đầu nhìn cô bạn.
“Còn cậu nữa, Ngôn Ngôn, mỗi lần xem cậu dẫn chương trình, nhìn cậu ca hát biểu diễn, tớ đều rất hâm mộ.” Gương mặt Tĩnh Tĩnh nhợt nhạt sau khi hạ sốt, “Cả thầy Cố cũng đối xử với cậu tốt như vậy. Tớ thấy thầy ấy đang xem tài liệu Vật Lý trong phòng làm việc, sau này mới phát hiện thầy dạy kèm Vật Lý cho cậu.”
“Đồng Ngôn, ở chỗ tớ, tớ là người duy nhất được học ở trường đại học trọng điểm. Nhưng học đến bây giờ, bạn học trong lớp đều đã bắt đầu xin các chương trình học ra nước ngoài học thạc sỹ, tớ vẫn còn phải đang cố sức hoàn thành chương trình học trong nước. Tớ có hai thằng em sắp thi vào đại học nữa rồi, bọn chúng cũng không còn như lúc còn nhỏ nữa, thành tích cũng rất kém… Ngôn Ngôn, cứ nghĩ tới những điều này, tớ liền cảm thấy cứ học mãi cũng không thay đổi được cái gì, cuối cùng rồi cũng giống như vậy, đến từ đâu thì sẽ về đúng nơi đó.”
Phòng truyền dịch rất yên ắng.
Giọng của Tĩnh Tĩnh không lớn, ngữ khí lại bình thản đến mức không thể bình thản hơn được nữa.
Đồng Ngôn bóc một quả quýt, ăn một miếng.
Bởi vì trời lạnh, quýt ăn vào miệng như là ăn phải đá, vừa chua xót lại vừa lạnh, không tính là ngon lành cho lắm.
Cô chưa từng, cũng không dám nói ra hết như Tĩnh Tĩnh, chưa từng. Tâm tình khổ sở tích góp từ khi tốt nghiệp đến giờ không phải là nhỏ, nói ra những chuyện này là hoàn toàn mất tự tôn, một gia đình mà chỉ cần nghĩ đến thôi thì lòng cũng đã nhói đau thì làm sao mà cô có thể mở miệng kể ra cho được.
“Bạn trai trước kia của mình, cha mẹ đều là giáo viên trung học phổ thông. Bởi vì được cưng chiều, đến bây giờ anh ấy cũng chưa từng cố gắng học hành, phản nghịch không ai sánh bằng, nhưng đối với mình lại đặc biệt tốt.
Có một mùa đông, mình đau bụng đi không được. Anh ấy chẳng nói lời nào chạy ra ngoài, đến cổng trường mua cho mình một bát mỳ, b