XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2728 lượt.

gửi tin nhắn cho cô, còn cô bây giờ vẫn tốt như chưa từng nhận được tin nhắn trả lời.
Trầm Diêu nhắc tới chuyện thầy Cố mời cơm mà cả người lẫn nét mặt đều tỏa sáng. Đồng Ngôn hiểu được cô ấy lại muốn xẻ thịt Cố Bình Sinh như thế nào rồi đây, lập tức kéo tay cô ấy,“Đi Đông Thực đi, tớ đang rất mệt, không muốn đi quá xa để ăn được bữa cơm đâu.”
Trầm Diêu a một tiếng, không kịp nói gì đã bị cô kéo vào nhà ăn.
Trầm Diêu muốn gọi mấy món xào hay lẩu gì đó, Đồng Ngôn nói mình và Tĩnh Tĩnh bị cảm nên chỉ gọi cơm và các món ăn như ngày thường, cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua là gọi nhiều hơn một phần cho Cố Bình Sinh. Cả bữa ăn chỉ có Trầm Diêu đặc biệt nói nhiều, Cố Bình Sinh ăn vài miếng, cũng rất nhanh đã gác đũa, lặng lẽ nhìn các cô nói chuyện, đến cuối cùng Đồng Ngôn cũng không nhịn được, kéo kéo Trầm Diêu, “Cậu cứ nói chuyện như thế này, khiến thầy Cố làm thế nào mà ăn cơm đây?”
“Hả? À…” Trầm Diêu giật mình bừng tỉnh, “Thầy Cố thầy ăn nhiều một chút, không cần nhìn em nói đâu.”
Anh nói không sao, bắt đầu uống vài hớp nước.
Đồng Ngôn nhìn thức ăn trước mặt anh hầu như còn nguyên. Cô cùng với Cố Bình Sinh đã ăn cơm với nhau vài lần, anh so với những người đàn ông trưởng thành cùng tuổi có thể tính là không được nhiều, nhưng cũng sẽ không thuộc dạng ăn ít như bọn nữ sinh các cô, chỉ vọn vẹn hai ba miếng như mèo ăn thế này.
Trầm Diêu còn định nói tiếp, nhưng nhìn đồng hồ trên cổ tay lại kêu lên, “Còn năm phút nữa là đến một giờ, phải đi học rồi, xong rồi, tớ kiểu gì cũng nằm vào danh sách đi học muộn rồi.”
Cô ấy cầm túi bỏ chạy, còn mấy bước nữa là ra ngoài thì lại chạy vòng lại, “Thầy Cố, nghe thầy nói chuyện hơn mười năm đọc sách. Em đã đọc sách xong, cần phải đi làm bài tập toán, tạm biệt thầy.”
Nói xong , vội vã bỏ chạy.
Cô ấy vừa đi, mọi người chỉ có thể lần lượt buông đũa, nghĩ cách đứng dậy cáo từ.
“Các em đi trước, tôi có chuyện cần nói với Đồng Ngôn.” Cuối cùng anh cũng buông chai nước xuống.
Vương Tiểu Như lập tức cười nói vừa vặn muốn đi thư viện, còn Tĩnh Tĩnh nhìn cô một cái rồi cũng rời đi.
Đồng Ngôn nhớ lời cô ấy từng nói, bất kể cô có nghĩ thế nào, nhưng điều Tĩnh Tĩnh nói đều là sự thật, Cố Bình Sinh xác thực chiếu cố đến cô có chút quá đáng…
Cô chợt nhớ trước kia trong lớp Toán cao cấp, có người là thân thích của giảng viên, sau này bị cả lớp tẩy chay, cuối cùng chỉ có thể chuyển đến khoa Anh để học tiếp.
Thật ra bây giờ nghĩ lại, người kia thành tích rất tốt, giảng viên cũng chưa từng cố ý chiếu cố, thậm chí còn đề ra tiêu chuẩn cao hơn, nhưng rơi vào trong miệng bạn học thì ăn nói xô bồ, nói cái gì chẳng được. Ở giai đoạn cuộc sống mà ăn rồi suốt ngày học với thi rồi lại học, ngay cả một người lười đi học nhất cũng sẽ thấy ghen tị cậu ta có quan hệ cá nhân với giảng viên.
Một trợ giúp ẩn hình có thể giải quyết được nhiều sự tình. Cho nên những người như vậy đều là kẻ thù chung của mọi người.
Cô nghĩ loạn xạ cả lên, không có đầu mối.
Giống như có gáo nước lạnh dội xuống, rốt cuộc cô nhận ra mình đang thám hiểm con đường như thế nào.
“Buổi chiều tôi đưa em đi bệnh viện.” anh nói.
Vẫn nhận được tin nhắn?
Cô tiếp tục cầm đũa đảo qua trong bát, thật ra chẳng còn được mấy sợi mì, chỉ còn lại nước canh và hành lá.
“Nhận được tin nhắn vì sao không nhắn lại chứ?” Cô thấp giọng nói một câu.
“Đồng Ngôn?”
Cô ngẩng đầu, “Không sao đâu ạ, em vừa lấy thuốc rồi, trở về uống là được rồi.”
“Cho tôi xem thuốc của em.”
Cô lấy hai hộp giấy và một chai siro ho trong một loạt đồ đạc trong túi sách đưa cho anh. Anh cầm lấy, lật mặt sau hộp thuốc ra xem, chăm chú đọc từng dãy chữ nhỏ.
Đồng Ngôn rất tò mò muốn biết anh đang đọc cái gì, nhưng mà bây giờ đang ngồi đối diện anh nên không thể nhìn trộm.
Nhìn anh thực sự rất nghiêm túc, cuối cùng Đồng Ngôn không nhịn được sự tò mò của mình, quơ tay trước mặt anh, “Thầy đang xem gì vậy?”
“Đang xem thành phần thuốc,” anh nói, “Đây là thuốc do em yêu cầu bác sỹ chỉ định lấy riêng cho mình em có phải không?”
Cô kinh ngạc gật đầu, “Em dễ bị cảm lắm, mà mỗi lúc như vậy luôn ho khan. Uống thuốc thành quen, mà cũng chỉ có mấy loại này mới khỏi.”
Anh cười, “Tôi phát hiện em toàn yêu cầu thuốc liều nặng,” Anh cầm lấy lọ siro ho lên: “Codein trong thuốc này không thấp.” Đồng Ngôn sửng sốt, bỗng nhiễn nhớ Trầm Diêu luôn nói trong siro ho có chất gây nghiện, “Thầy nói xem thuốc này có chất gây nghiện không? Trầm Diêu lúc nào cũng bảo em uống siro ho nhiều , khẳng định có ngày nghiện cho xem.”
“Cũng không nghiêm trọng đến thế,” Anh buồn cười nhìn cô, “Nhưng nếu ngày nào em cũng uống mấy chục bình, có lẽ có khả năng này.”
Bọn họ ngồi trên chiếc bàn dài, đủ cho mười mấy người ngồi song song.
Sau thời gian vào học buổi chiều thì chỉ còn hai người ngồi ở vị trí gần cửa sổ, còn có một đôi nam nữ ngồi ở đầu kia. Ánh nắng xuyên qua lớp thủy tinh dày, chiếu lên người ấm áp, Đồng Ngôn rất có tinh thần học tập hỏi mấy vấn đề liền, hai người nói chuyện không để ý đến điều gì khác.
Cho đến