Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2765 lượt.
ằng phằng, cắt thành từng sợi có chiều dài và độ dày độ rộng hoàn toàn bằng nhau, rất giống với thịt băm, rút cuộc cô cũng đã hiểu được ý tứ anh nói cái gì gọi là kỹ thuật tốt là gì rồi..
“Anh có thói quen dùng tay trái, trước kia vì luyện tập độ nhạy cho tay phải, phải dùng những thứ này để luyện tập”. Anh vừa nói vừa cầm con dao nhỏ, bắt đầu gọt vỏ mướp rất nhanh, “Mỗi ngày 20 củ khoai tây như vậy, cắt thành từng sợi nhỏ, như vậy khi làm phụ tá trong các cuộc giải phẩu cũng nhanh nhẹn và chính xác tỉ mỉ hơn rất nhiều.”
Tay anh cực nhanh, Đồng Ngôn cứ nhìn mà lại nhớ tới chính mình gọt vỏ mướp như thế nào, từ trước đến nay đều là gồ ghề, quả mướp màu xanh nhạt trong tay anh cũng là đều đặn mất đi một lớp vỏ bọc bên ngoài, không hề có tỳ vết nào.
Anh chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, cuối cùng hai người chỉ xào một số ít trong những thứ đó.
Đồng Ngôn vụng trộm hỏi anh mấy vấn đề liên quan đến nấu ăn, quả nhiên phát hiện ra anh chỉ biết thái rau, còn lại không có khả năng trong việc nấu nướng cũng như xào rau.Chiếu theo lời anh nói thì trước kia khi thật sự muốn ăn cơm trung, sẽ mua một ít tương ướt, nấu kèm với các loại rau coi như là cơm tôi.. Nhưng đến khi chạm phải những người mexico, nơi sản sinh ra trăm nghìn loại ớt cay thì các nhà hàng ở đây so với nơi khác đều cay hơn rất nhiều,”khi đó hương vị như thế nào cũng không thể biết, chỉ có cay, còn có rất nhiều tương ướt sẽ thay hạt tiêu trong các món ăn, làm tăng cảm giác cay nóng..”
Cô nghe vào lại không biết phải làm sao, nhưng lại cảm thấy anh thật sự cần được chăm sóc.
Nhưng rõ ràng anh có nhiều ưu điểm như vậy.
Anh không phải là một người lãng phí, cuối cùng đem tất cả đồ ăn đều ăn hết mới buông đũa. Đồng Ngôn làm bộ như vừa vô tình thu dọn bát đũa, vừa nhìn anh mà nói, “Về sau mỗi thứ bảy em sẽ đến nấu cơm cho anh.”
Anh đang chuẩn bị rót cho cô một ly nước nóng, nghe cô nói như vậy bỗng nhiên cũng dừng động tác lại.
“Nhưng em muốn tự mình đi mua nguyên liệu nấu ăn thôi..”Tuy rằng anh nghe không được nhưng giọng nói của Đồng Ngôn vẫn không tự giác được mà thấp xuống, “Anh mua đều là những thứ em không biết phải nấu thế nào.”
Sau khi kết thúc kì thi các môn công cộng, học viện luật nghỉ ngơi trong vòng một tuần.
(môn công cộng bao gồm những môn mà tất cả các khoa đều học giống như ví dụ như Triết, Mác rồi tin học căn bản….)
Trầm Diêu thừa dịp nghỉ ngơi một tuần này, trực tiếp bay đi Trường Sa cùng Thành Vũ trải qua tình yêu cuồng nhiệt trong vòng một tuần, để Đồng Ngôn ở lại một mình trong ký túc xá. Cô mỗi ngày ngoại trừ đọc sách thì chính là lên mạng xem thực đơn, thêm thêm bớt bớt, cuối cùng đến thứ sáu cũng được bảy tám món.Cũng không tính quá khó khăn, so với thời kỳ anh đi học trước kia… thì cũng có thể ăn được một chút.
Không nghĩ tới buổi sáng thứ bảy, khi cô đang chuẩn bị đi ra ngoài thì cửa ký túc xá liền mở.
Cái người đang bôn ba với người yêu ở Trường Sa kia .. thế nhưng bây giờ lại đang đứng trước mặt cô.
Toàn bộ siêu thị ở khu vực này thật sự rất cuốn hút, khiến con người ta như muốn rơi chân vào đó.
Mứt hoa quả cùng kẹo được bán riêng một quầy.
Một người bán hàng nói tiếng Thượng Hải đừng ở trong quầy thủy tinh quay mặt ra bốn phía đang rất nhiệt tình lôi kéo, nhân tiện lấy mấy miếng mứt ô mai, đưa cho Cố Bình Sinh cùng Đồng Ngôn, “Dì ăn rất ngon, hai đứa cũng nếm thử một miếng đi.”
Đồng Ngôn nhìn người ta đều đã lấy một miệng lên, ngượng ngùng không lấy nhưng cũng phải đành lấy một miếng nhỏ, đưa đến bên miệng.
“Cháu gái, ăn ngon không?” Người dì bán hàng kia hỏi cô.
Cô trưng cầu ý kiến, nhìn Cố Bình Sinh, nhìn thấy anh cũng ăn một miếng rồi thuận miệng nói, “Ăn rất ngon ạ.”
Anh nói rất bình thường nhưng trong ánh mắt tất cả đều hiện lên ý cười, Đồng Ngôn liền nghĩ đến chuyện chiếc kẹo hình con thỏ kia mà có chút đỏ mặt, không đợi người khác nói cái gì thì dì bán hàng đó lại lấy ra một miếng mứt xoài, cắt từng miếng nhỏ cho anh ăn.
Phải ngâm nước rồi làm như thế nào mới được món ăn ngon như vậy.. anh cứ đừng nhìn dì bán hàng nói một lạt, sau đó lấy bảy tám túi mứt hoa quả…
Đồng Ngôn đi về nhà anh, cơ bản chưa bao giờ nhìn thấy đồ ăn vặt gì, không nghĩ tới anh còn thấy ăn mấy thứ này, lôi cánh tay của anh,”Em cảm thấy rất nhiều rồi… đủ anh ăn mấy tháng rồi đấy.”
“Anh mua đưa cho em mà.”Anh mỉm cười, “Anh bình thường không ăn mấy loại kẹo hay mứt hoa quả đó. Em trong mấy ngày này phải ôn tập, không phải nói tinh thần không tập trung nên đọc sách không được sao? Ăn những loại mứt hoa quả có khẩu vị như thế có thể kích thích vị giác, tốt cho tinh thần của em rất nhiều.”
Cô kinh ngạc nhìn bảy tám túi mứt hoa quả ở trong xe đẩy.
Cô từ nhỏ cũng chưa từng có thói quen ăn đồ ăn vặt, mà lại nhiều như vậy, đến khi tốt nghiệp đại học chắc ăn cũng không hết.
“Này cháu trai…”Dì bán hàng lại giống như hiến dâng một vật quý hiếm, chỉ vào một hộp kẹo que bằng thủy tinh mà nói, “Loại kẹo đó gần đây di bán rất chạy