Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
i sau…”
Bị hai người kế bên nhốn nháo một cách dở hơi như vậy, tất cả mọi người đều cười cười nhìn bọn họ cũng với ánh mắt : biết rồi nhé. Đồng Ngôn chỉ còn nước coi như không biết cũng như không thấy mọi người đang nhìn mình, không ngừng đem mọi thứ chuyển lên dây băng chuyền của quầy thu ngân.
Trước khi về, cô còn để riêng cái máy làm sữa đậu nành, cho Cố Bình Sinh da mặt dày kia thanh toán tiền.
Kết quả hai người về nhà đã là 1h chiều, không kịp nấu cơm, cô liền bóc một cái túi mỳ mới mua ở siêu thị, nấu mỳ ăn thay nhanh vậy. Một bàn có hai bát mỳ thật lớn, trong mỳ còn có bỏ thêm rau xanh, trứng gà và thịt, là giờ cơm trưa của ngày hôm nay. Đồng Ngôn nhìn anh ăn rất ngôn lành, mượn cớ nói chính mình ăn không vô, dùng chiếc đũa san một nữa số đồ ăn trong bát sang cho anh.
Kết quả cuối cùng là chính mình cũng ăn chưa no, đọc sách chưa tới bốn giờ, chính xác là hơn ba giờ một chút đã đem bịch đậu tương đổ vào trong chiếc máy làm sữa đậu nành, một bên còn tìm mấy cái kẹo que bổ máu dưỡng nhan gì đó, miệng hàm hồ nói là ăn cho đỡ thèm.
Đợi cho đến khi cô chuẩn bị xong gia vị nấu ăn, khi bắt đầu hầm thịt bò, cô mới chạy về thư phòng nhìn Cố Bình Sinh.
Anh ngồi trước máy tính, đang xem tư liệu lịch sử.
Đồng Ngôn lặng lẽ đi qua, đứng ở phía sau lưng anh dần cúi người xuống, nhìn xem anh đang làm cái gì. Bởi vì đang ngậm kẹo que trong miệng, chiếc gậy nhựa màu trắng không cẩn thận cọ vào lỗ tai của anh, sau đó… bị phát hiện.
“Em đang nấu cái gì? Thơm thế?” Anh tùy ý kéo cô qua, ôm ngồi trên đùi của mình.
“Thịt bò hầm khoai tây, anh không phải thích ăn cay sao? Em đang nấu theo phong cách món cay Tứ Xuyên..” Cô cầm chiếc kẹo que, không nhịn được lại liếm mọt chút, “Không biết là ăn có ngon hay không nhưng khi em nấu thì nghe mùi rất thơm.”
Anh dường như cảm thấy rất hứng thú, Đồng Ngôn đúng là chuẩn bị một bàn cơm, hưng phấn không ngừng, đơn giản nói cho anh biết thực đơn đêm nay có những món ăn gì, nghe rất mê người, nhưng cuối cùng cô còn chốt cho một câu, “Nhưng là lần đầu tiên làm, không biết là có ăn ngon hay không nữa…”Cô nói cực kỳ không tự tin, bộ dáng của cô giống như một chú thỏ nhỏ khi nhìn đồ ăn ngon nhưng không dám tự tin mà tiến đến, anh ôm chặt cô một chút, cánh tay vừa vặn đặt lên trên bụng của cô.
Cô còn muốn nói cái gì đó, anh bỗng nhiên nhíu mày, đánh gãy lời cô, “Em ở chỗ này có cái gì vậy, sao cứ nóng dần lên.”
Cô còn chưa có phản ứng kịp, nghi hoặc nhìn anh, cho đến khi anh vỗ vào phần bụng của cô, Đồng Ngôn mới giật mình phản ứng lại, “Là miếng dán làm ấm người… bọn con gái tụi em hay dùng, mùa đông dùng để chống lại cái lanh.”
Nếu anh không nói, cô cũng sẽ quên đi mất việc nguyên cả ngày hôm nay có thứ gì đó đã giúp cô sưởi ấm.
Anh nghe thấy rất thú vị, “Anh có thể nhìn được không?”
Có thể nhìn… nhưng thật ra có thể nhìn… nhưng một miếng dán màu trắng dán ở nơi đó, dán trên chiếc áo sơ mi… thật sự cũng không có gì hay để nhìn. Đồng Ngôn ngượng ngùng kéo áo lông lên, lộ ra miếng dán làm ấm trên chiếc áo sơ mi.
Chính là một dải màu trắng đang ấm lên…một miếng dán rất nhỏ.
Bàn tay của anh dừng trên nơi miếng dán màu trắng nhỏ ấy, nhưng lại dọa cho cô nhảy dựng lên.
Trong phòng im lặng, bỗng nhiên có động tác như vậy… Đông Ngôn mím môi, nếu như anh muốn…
“Em dán bao lâu rồi?” Anh bỗng nhiên thay đổi ngữ khí, nhìn cô.
“Khoảng một ngày.” Cô còn đang suy nghĩ lại, chính xác thì, “Đại khái là khoảng mười mấy tiếng rồi.”
“Lần sau nếu rất lạnh thì em hãy dán ở đây.” Cố Bình Sinh rất nhanh đem miếng dán bóc ở dưới phần bụng của cô, dán lên bả vai trái, đem ý nghĩa của việc này nói ra một cách rõ ràng, “Máu đều đi qua vị trí này, chảy từ trái tim lan ra toàn thân, cho nên em làm ấm nơi này, toàn thân cũng sẽ chầm chậm mà ấm dần lên.”
Cô cũng đã xem hướng dẫn trong mấy túi dán lớn mà Trầm Diêu mua về, họ hướng dẫn không phải dán ở bụng, chính là dán dưới lòng bàn chân, cho tới bây giờ đều không có đề nghị nào nói rằng dán ở đây sẽ tốt hơn.
Đồng Ngôn sùng bái nhìn anh, vạn năng bảo điển lại bắt đầu hát huy mị lực cá nhân..
Sùng bái còn đang có xu hướng tăng lên, thì tay anh bỗng nhiên đưa ra rất tự nhiên, vén vạt áo sơ mi của cô lên… cái bụng nháy mặt lạnh lẽo, cô chri cảm thấy máu toàn thân đều chạy thẳng lên hai má rồi, suýt nữa đã từ trên người anh nhảy xuống.
“Có chút đỏ lên rồi…”Giọng nói của anh rất ôn hòa, cũng không thể nào lẩn tránh được. “Lần sau không nên dán lâu như vậy, độ ấm nơi này dễ dàng làm cho người có nhiệt độ cơ thể thấp sẽ bị phỏng… “
Anh chỉ nói vài câu lại khiến cho cô cảm thấy mọi việc đang rối tinh rối mù.
Đồng Ngôn quẫn bách ngồi trên đùi anh, thẳng đến khi anh buông vạt áo sơ mi của mình xuống, cả thân mình vẫn còn cứng đơ, ngồi ngay ngắn. Cố Bình Sinh vốn thật sự không có nghĩ gì, nhìn thấy ánh mắt không ngừng chuyển động của cô, liền cảm thấy trêu chọc rất vui, “Khi em đi bệnh viện kiểm tra, không phải cũng thường xuyên phải cởi quần áo sao?”
…….
Có kiểu nói này nữa sao?
Đồng Ngôn bị a