Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.
, đều dành cho các cô gái ăn, được làm từ đường đỏ, các bạn gái ăn vào sẽ bổ máu, khí sắc cũng rất tốt, bên trong còn có xen lẫn ô mai có vị chua, vừa vặn thích hợp cho bạn gái cháu nâng cao tinh thần ôn tập cho kì thì.”
“Được, em lấy một hợp.”
Cố Bình Sinh trực tiếp nhận lấy, bỏ vào xe đẩy.
Đồng Ngôn dở khóc dở cười nhìn một hộp đầy kẹo que kia, phát hiện ra anh thật sự dễ dàng đẩy mạnh tiêu thụ như thế.
Kết quả hai người rõ ràng là tới mua đồ ăn, cuối cùng đều bị một xe đẩy đầy đồ ăn vặt thay thế, cô thật sự nhịn không được, liền thừa dịp Cố Bình Sinh không chú ý lấy ra một vài thứ bỏ lại trên quầy hàng. Không nghĩ bên người cũng có một đôi giống như bọn họ đang đi mua đồ, cậu thanh niên kia cũng làm một việc giống như Đồng Ngôn, lặng lẽ đem hộp khoai tây chiên nhét vào trên xe đẩy hàng của nhân viên siêu thị, mà cô gái kia thì không ngừng nhìn vào mấy túi đồ ăn mới lấy đó, không để ý trong xe đẩy phía sau..
Đồng Ngôn cùng cậu thanh niên trẻ tuổi kia, đối diện nhau cười cười, lại quay đầu nhìn đồng hàng hóa của mình ở một bên, rũ mắt nhìn rồi nói cho Cố Binh Sinh.
Cố chấp còn thật sự cuồng đến vậy, cái gì mà đều thích nhìn phương pháp tỉ mỉ, có người như vậy ở bên người, đoán chừng trong một thời gian lâu năng lực suy xét của bản thân cũng đều đã giảm xuống..
Quán tính ỷ lại sao?
Trong lòng cô bỗng nhiên có chút mềm mại, đi đến bên người anh, bỗng nhiên phát hiện trên quầy hàng hiện đó còn một hộp lạ, rõ ràng là đã có chút phồng lên, vì thế thuận tay cầm lấy ném tới trong xe đẩy.
Cố Bình Sinh nhìn cô.
“Có thể là bị hỏng rồi, lấy đến quầy thu ngân để cho bọn họ biết còn thu về.” Cô bỗng nhiên có chút nhớ nhung muốn hiến vật quý, “Phồng lên như vậy chứng tỏ đồ ăn đã bị ô xy hóa biến chất, không có thể ăn, đúng hay không?”
Trước kia đọc trên báo, cũng có viết vài điểm cần chú ý trong sinh hoạt hằng ngày, cô ngẫu nhiên cũng sẽ nhớ kỹ một vài câu kia.
Không như dự đoán, anh chỉ cười rộ lên, “Em muốn anh nói đúng hay vẫn là không đúng đây?”
Cô sửng sốt một chút, “ Lẽ nào lại sai sao? Em còn xem trên báo mà..”
“Thực sự là thực phẩm không an toàn.” Anh đem gói bánh quy lên nhìn một lượt rồi bỏ vào xe đẩy, thật tự nhiên vươn hai tay đẩy xe, vừa đi vừa nói chuyện, “Nhưng .. là do vi sinh vật trong không khí làm cho bánh bị phồng lên, theo góc độ nào đó khi vi sinh vật xâm nhập vào trong bánh như thế thì không an toàn cho con người nữa, nhưng cũng không phải là đồ ăn bị oxy hóa biến chất.”
……….
“Thầy Cố, anh là vạn năng sao?”
Anh vỗ đỉnh đầu cô, lời ít mà ý nhiều, “Anh không biết nấu ăn.”
Thời điểm bọn họ xếp hàng tính tiền, đôi bạn trẻ kia cũng vừa đúng lúc có mặt ở quầy tính tiền, một xe đẩy đầy đồ ăn vặt cũng đồ ăn nhanh đông lạh, còn có đồ uống, hai người không ngừng chọn đi kiểm lại, có vài tranh chấp nhỏ, không ngừng đem một vài chai nước bỏ vào chỗ trống đang còn trên xe đẩy.
Đến cuối cùng người thanh niên trẻ tuổi kia mới đưa mắt nhìn sang bên này, nói nhỏ, “Em xem người ta kìa, đều là mua đồ về nấu ăn, chúng ta lại toàn mua sủi cảo làm sẵn đông lạnh rồi…”Cô gái kia cũng đưa mắt nhìn về chiếc xe đẩy trước mặt Cố Bình Sinh, cười hì hì nói, “Anh nha, khi anh theo đuổi em không phải nói sẽ làm món cay Tứ Xuyên cho em ăn sao?”
Hai người tiếp tục nói chuyện rì rầm như vậy nhưng Đồng Ngôn vẫn nghe vào được, Cố Bình Sinh năm một tay cô của cô, dùng khẩu hình hỏi : Bọn họ đang nói cái gì vậy?
Đồng Ngôn ngẩng đầu lên, cũng cười hì hì dùng khẩu hình nói : cô gái kia bắt người yêu của mình phải học nấu cơm.
Cố Bình Sinh nhếch khóe miệng, rất bất đắc dĩ : Không nên ép anh.
Đồng Ngôn nhìn ánh mắt của anh, bỗng nhiên cảm giác được rất có thành tựu, khoác lấy cánh tay của anh, học vẻ mặt của anh mà nói : Anh yên tâm, có em ở đây, anh không phải tự mình nấu cơm ăn mỗi ngày nữa đâu.
Khi cô còn học cấp hai, thân thể bà nội không được tốt, đều phải nằm trong bệnh viện, trước đó sẽ mua thật nhiều nguyên liệu nấu ăn chất đầy trong tủ lạnh cho cô.Có điều là những món đơn giản nhưng mà không tài nào làm một cách đơn giản được, khi đó bà nội của cô rất muốn cô phải học nấu ăn, về sau lập gia đình mới không bị người ta chê cười. Cũng khi đó Lục Bắc chiều cô sinh hư rồi, cô vừa nhắc tới nấu ăn, Lục Bắc đều nói anh sẽ nấu, toàn bộ việc nhà cũng sẽ là anh làm.
Khi đó cô yêu đương cũng rất tự do thoải mái, có người nào lại không thích được người yêu cưng chiều cơ chứ.
Hiện tại mới phát hiện ra, thì có thể quan tâm cưng chiều một người cũng rất tốt.
Cô cầm lấy một hộp sữa bột, vừa định nói cùng anh là bản thân cô không thích uống sữa, khuôn mặt của anh cũng rất nhanh để sát vào, thật chậm, hôn lên khóe miệng của cô.
Tuy rằng chỉ lướt qua một chút… nhưng ở bàn thu ngân tập trung một hàng dài người đợi tính tiền, bọn họ lập tức trở thành tiêu điểm.
“Anh nhìn đi, anh nhìn đi, anh chưa bao giờ dám hôn em trước mặt mọi người như vậy…” Cô gái kia lắc lắc cánh tay người yêu mình một phen. Chàng trai kia nhe răng trợn mắt, dữ lấy cánh tay người yêu, “Về nhà nó