Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.
ó thể làm cho game thủ trở thành người chiến thắng đó.”
“Lỗi bug sao?”
“Cũng không phải lỗi bug đâu…”
Vì thế khi hai người còn đang xếp hàng đợi đăng ký kết hôn thì còn thật sự thảo luận về sực khác nhau giữa ngoại quải cùng với lỗi bug.Cho đến khi đến lượt bọn họ,vẫn còn không có được kết luận chính xác, Đồng Ngôn cùng Cố Bình Sinh ngồi xuống, quyết định làm chính sự trước
Cố Bình Sinh nhận bút và giấy, rất nhanh điền thông tin của bản thân. Bên này Đồng Ngôn cũng ngôn cũng đang viết thông tin, không hiểu sao nhịp tim đập rất lớn,viết rất chậm, một chữ rồi lại một chữ, rất nhiều thông tin rất đơn giản, ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ cả nửa ngày mới biết được là nên điền cái gì.
Cô liếc mắt nhìn thấy anh đã viết gần xong, cũng đang nhìn về phía cô.
Cô căng thẳng đến mức ở nơi ký tên lại ghi ngày sinh nhật của chính mình…
Nữ nhân viên đứng tuổi sau quầy đăng ký cũng bật cười mà nói, “Cô gái, cháu đúng là căng thẳng quá rồi, không phải vừa rồi hai người còn nói chuyện về trò chơi à?” Đồng Ngôn ngượng ngùng cười cười, dùng bút xóa đi ngày sinh nhật, vội vàng ký tên.
“Hộ khẩu cùng chứng minh thư.” Nữ nhân viên đứng tuổi kia cười rồi nhận lấy tờ giấy kê khai của hai người.
Cố Bình Sinh đem hộ chiếu cùng với hộ khẩu của bản thân lấy ra, Đồng Ngôn cũng lấy ra chứng minh thư của mình, nữ nhân viên kia đưa tay lật lật một chút, rất kỳ quái hỏi Đồng Ngôn, “Cô gái, đây không có sổ hộ khẩu của cháu.”
Đồng Ngôn giật mình, khó hiểu mà nhìn Cố Bình Sinh.
Cố Bình sinh cũng mang dáng vẻ không hiểu rõ tình huống gì đang xảy ra.
“Cháu có phải đã đem hộ khẩu đi đâu rồi không?”
Cô giật mình có chút hiểu được, “Giống như khi chuẩn bị thi đại học, cháu đã nộp vào trường đại học…”
“Cháu vẫn còn là sinh viên?” Nữ nhân viên kia ngạc nhiên hỏi.
Tuy rằng sinh viên có thể kết hôn sớm như thế này, nhưng dù sao vẫn là số ít.
“Cho nên cháu phải đến trường lấy lại sổ hộ khẩu nữa sao?” Đồng Ngôn giống như đã hiểu được vấn đề, “Dùng chứng minh thư không được sao?”
“Cơ bản là hai năm nay đã bắt buộc khi đăng ký kết hôn phải có hộ khẩu đính kèm theo.” Nữ nhân viên kia kiên trì giảng giải cho hai người, “Nhưng mấy năm trước có hợp tác với các trường đại học, tương đối phiền phức nên cần trường học chứng thực. Cô gái học đại học ở thành phố này sao?”
“Không phải, cháu học ở Thượng Hải.”
“Vậy muốn kết hôn thì phải làm ở Thượng Hải.”
Khi cuộc nói chuyện chấm dứt, cô phát hiện mình luôn nhìn nữ nhân viên trước mặt kia, Cố Bình Sinh căn bản nhìn không thấy nghe không được, khi đang muốn giải thích với anh, anh đã cầm lấy tay cô, “Từ từ rồi sẽ tốt thôi, giải quyết từng bước một.”
Cô gật gật đầu, nhận lấy mấy giấy tờ trong tay nhân viên.
Khi hai người đến thì còn vui vẻ nhưng bây giờ lại phí công vô ích rồi.
Hai người đứng trước cửa cục dân chính nhìn đường phố đông đúc, cô chán nản đến mức đứng ngẩn ngơ, anh cũng không có cảm xúc gì quá lớn, hỏi cô có muốn về nhà ăn cơm hay không hay là đón bà nội ra ngoài ăn?
Cô thuận miệng ứng phó, qua một lúc mới thử đem vấn đề nói vòng vo trở lại, “Nếu muốn về trường xin xác nhận của nhà trường thì có thể gặp phiền phức hay không?” Bất kể như thế nào, anh cùng mình đều quen biết nhau ở trường học, lại là quan hệ thầy trò. Tuy rằng hiện tại anh đã quyết định đổi nơi ở nơi làm việc, ở lại đây nhận dạy ở một trường đại học khác, nhưng những lời đồn đãi nhảm nhí trong trường học rồi còn thái độ của bạn học trong lớp, bao nhiều đó cũng đã truyền đi khắp học viện. Nếu không có mấy việc đó, cô có thể da mặt dày thêm một chút mà đi xin xác nhận của nhà trường..
“Làm như vậy sẽ ảnh hưởng tới việc tốt nghiệp của em. Đợi cho đến khi em tốt nghiệp xong thì bổ sung thêm mấy thủ tục đó là được rồi.”
Cô gật gật đầu, vươn tay cầm lấy bàn tay của anh, “Về nhà ăn cơm sao?”
Anh ừ một tiếng, kéo lấy tay cô, vẫy vẫy taxi, vẫn nắm chặt tay cô suốt quãng đường về nhà.
Khi hai người về đến nhà thì phát hiện ra trong nhà cũng không còn đồ ăn, quay lại khu vực gần nơi ở mua hai túi nguyên liệu nấu ăn. Cho đến khi trở về nhà, bày ra một bàn nguyên liệu đồ ăn, phong phú đến mức làm cho người ta líu lưỡi, cô có chút ngẩn ngơ, hiển nhiên là không biết ứng phó với bà nội về việc chuẩn bị cơm chiều như thế nào. Cũng may có anh ở đây, có thể giảm bớt đi một số bất ngờ, lấy ra được một vài lý do hoang đường để nói.
Cuối cùng thật sự là ngủ không được, cô bước xuống giường, lặng lẽ đi ra cửa. Trong nhà có hai căn phòng khách cùng một phòng ngủ chính, bởi vì phòng ngủ chính có toilet trong phòng cho nên để cho bà nội nghỉ ngơi, cho nên hai người ngủ ở hai phòng khách liền nhau. Khi cô mở cửa đi vào, Cố Bình Sinh còn tựa vào đầu giường đọc sách, trên khuôn mặt vẫn còn cặp kính mắt, nhìn lướt qua khuôn mặt anh lúc này rất điển trai, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ban ngày.
Anh nhìn thấy Đồng Ngôn vào phòng, đem sách đặt xuống bên cạnh, duỗi hai tay về phía cô. Đồng Ngôn nhảy lên giường, cả người chui vào trong lòng anh, nằm yên một lát mới ngửa đầu cười với anh, “Anh còn ch