Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2770 lượt.
ưa tắm rửa sao?”
“Không nhận được giấy kết hôn một cách hợp pháp khiến anh cảm thấy mất mát và buồn chán mấy ngày.” Anh nửa đùa nửa thật nói với cô, cúi đầu dán trên mặt cô rồi hỏi, “Trễ như vậy em còn không ngủ được, qua đây làm gì thế?” Anh dán sát vào khuôn mặt của cô, tự nhiên sẽ không nhìn được khẩu hình của cô. Đồng Ngôn lại cùng anh quấn quýt một lát, sau đó mở điều hòa lên rồi mới nhìn đến ánh mắt của anh, “Em sang ngủ cùng anh, anh từ khi nào thì bắt đầu mang kính thế?”
“Có khi cần mang, về sau thì không thể không đeo rồi.” Anh chống khuỷu tay, chống đầu nhìn cô, “Di chứng đầu tiên đó là thị lực sẽ dần dần giảm xuống, nhưng vẫn rất tốt, đeo mắt kính vào thì không có gì đáng ngại cả.”
Đồng Ngôn có dự cảm bất an khi thấy anh nói vậy.
Lúc này chỉ vươn tay, đặt trước khuôn mặt của anh một khoảng cách rất gần, làm mẫu cho anh xem, “Từ khoảng cách này em nhìn không rõ, cận khoảng 5 độ, bình thường đều mang kính sát tròng, nhìn bình thường không phát hiện ra được. Anh biết điểm tốt nhất của người bị cận thị là cái gì không?”
Cố Bình Sinh cười cười, không nói chuyện.
“Chính là khi tháo kính xuống, ra đường có thể nhìn trai đẹp cùng gái xinh ở khắp nơi nơi…” Cô thuận tay tháo cặp kính của anh xuống, “ Có phải anh nhìn thấy một cô gái rất xinh đẹp không, nằm ở trên giường của anh, còn cười với anh nữa?”
“Giống như… thật sự có.” Anh hơi nheo mắt lại.
“Em có một vấn đề vẫn muốn hỏi anh.”
“Em hỏi đi.”
“Anh thật sự không nghe thấy được gì sao? Có thể mang máy trợ thính không?” Cô vươn tay, cách một lớp áo sơ mi mỏng, ôm lấy thắt lưng của anh.
“Có thể, chỉ là không muốn, ít nhất đến bây giờ anh cũng chưa có nghĩ tới.”
Anh lặp lại khẩu hình cụm từ người vợ xinh đẹp như hoa, phát âm cũng không được chuẩn lắm.
Đồng Ngôn nghe được thì cười không ngừng, “Rút cuộc em cũng phát hiện ra sự khác biệt giữa hai nền văn hóa, thầy Cố, anh chỉ có thể làm giảng viên dậy luật, còn tốt hơn là làm một luật sư nổi tiếng thế giới.”
Anh bỗng nhiên cười hết sức vô lại, đưa tay vào trong chăn,theo áo ngủ của cô trượt vào, lòng bàn tay ấm ám vuốt ve làn da bên hông của cô. Bởi vì sự đụng chạm của anh mà Đồng Ngôn cảm thấy cổ họng không thể nói thành lời nữa, hơi dẩu miệng, ý bảo anh tắt đèn. Nhưng giống như anh không có phát hiện ra sự ám chỉ của cô, tiếp tục đưa tay lên phía trên, bỗng nhiên tay anh di chuyển đến nơi cô cảm thấy ngứa ngáy khó chịu nhất.
Cô cắn môi, không dám cười ra tiếng.
Muốn trốn nhưng trốn cũng không phải, đánh phải giãy dụa để anh thả lỏng cánh tay, đáng tiếc sức lực của anh quá lớn, làm nhu thế nào cũng đều là vô ích. Cuối cùng cười đến mức mặt đỏ bừng, cả người đầy mồ hôi thì anh mới chịu buông cô ra, cô nhanh chóng lăn sang phía bên kia giường, “Cố Bình Sinh…”
“Ừ.” Anh nhanh chóng đáp lại.
Vẫn tư thế như cũ, một tay chống đầu, nằm nghiêng nhìn cô, mái tóc mềm rũ xuống trán, che đi nửa ánh mắt của anh.
“Mỹ nhân sát?” Cô bỗng nhiên cảm thấy từ này rất hợp với anh bây giờ.
Anh không nói gì chỉ cười nhìn cô.
“Có phải em chưa từng nói với anh…” Cô sợ anh sẽ lại tiếp tục làm cô ngứa ngáy, thật cẩn thận lăn trở lại, tay chân đều cuốn lấy người anh, nói từng chữ một, “Em yêu anh.” Nói xong liền đem khuôn mặt vùi trong ngực anh.
Sau đó liền cảm giác được tay của anh nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng của cô.
“Giống như chưa từng nói qua.” Giọng nói của anh truyền tới từ trên đầu của cô.
Anh còn thật sự trả lời câu hỏi này….
Đồng Ngôn vốn tưởng rằng những lời này đã rất cảm động lòng người rồi, lại bị câu trả lời của anh khiến cho dở khóc dở cười, đang muốn ngẩng đầu kháng nghị thì thấy anh đã bắt đầu không nhanh không chậm mà hôn từ trên trán xuống dưới. Vẫn là rất cảm động mà, Đồng Ngôn vừa lòng ngẩng đầu lên, đáp lại anh, cuối cùng hai người đều không dừng được. Bỗng nhiên anh dừng lại, dùng chăn quấn lấy cả người cô, “không có đồ bảo hộ, em ngoan ngoãn trở về ngủ thôi, về sau chúng ta còn có thời gian.”
Cô hiểu được lời anh nói, vâng một tiếng, rất ngoan ngoãn mặc áo ngủ, trở về phòng của mình.
Cũng may kì thi cuối kì chỉ có hai môn học, Trầm Diêu đã đem thời gian chính xác diễn ra cuộc thi thong báo cho cô biết, còn hàm hồ nói cho biết những lời đồn đãi trong học viện về chuyện của cô. “Thanh giả tự thanh.” Trầm Diêu nhỏ giọng oán giận, “Dù sao xong đợt này là thực tập rồi tốt nghiệp, ai cũng không thấy được ai nữa, cậu không cần lo việc bọn họ nói cái gì.”
Đồng Ngôn cầm điện thoại cười, ừ một tiếng.
Làm gì mà có cái vụ thanh giả tự thanh chứ, căn bản là đa số những lời đồn đãi đó đều là sự thật.
Cô kể lại những việc xảy ra trong ngày đi xin giấy kết hôn đó, vừa nghe xong, Trầm Diêu lại hét lên đầy kinh hãi, “Còn phải có hộ khẩu và chứng thực của nhà trường sao. Tớ nói cậu này, chờ cậu tốt nghiệp xong, đem hộ khẩu và chứng minh thư bay nhanh về Bắc Kinh là có thể lĩnh giấy chứng nhận kết hôn rồi…”Đồng Ngôn dở khóc dở cười, “Thì ra cậu xem phim thần tượng còn không có n