Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2756 lượt.

hiều bằng tớ, không phải có rất nhiều cảnh diễn việc người ta trăm phương nghìn kế trộm hộ khẩu sao?”
Trầm Diêu cười nhạt nhanh chóng biểu lộ cảm xúc giống như đang xem phim vậy, lại ai oán cảm thán một lát, bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó thì vội nói, “Giống như trước đó Chu Thành Thần cùng Tĩnh Tĩnh cũng muốn lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, nhưng mà nhà trường áp chế rồi. Tuy rằng thời đại này cũng được mở đi nhiều rồi, nhưng đối với học viện được mở nơi Đông Bắc này cũng không có thể cởi mở được như vậy. Ngay cả chủ tịch hội sinh viên cũng chưa được thì cậu vẫn nên an tĩnh đi, dù sao thì thầy Cố chạy cũng không thoát, tớ đang muốn xem anh ta có thể làm gì để có thể chạy trốn khỏi cậu đây.”
Cô ừ một tiếng.
Ngắt điện thoại, cô tính toán thời gian, đúng là nên trở về trường rồi.
Cố Bình Sinh không cần quay về Thượng Hải, huống hồ trong nhà cũng cần có một người cần chăm sóc… Cô nghĩ đến từ ‘trong nhà’, lại nghĩ tới một điều mà cô vẫn luôn khúc mắc, đó là cô chưa từng đi qua nhà của anh. Tuy rằng mẹ anh đã qua đời lâu rồi, cha anh lại giống như một người có danh xưng nhưng chưa bao giờ thấy, còn cả ông ngoại của anh nữa.
Anh không có nói đến, cô cũng vốn không có ý định hỏi qua.
Vấn đề này bà nội cũng đã từng hỏi qua cô, cô chỉ nói qua loa rằng mẹ của anh đã mất, cha anh lại không thường xuyên liên lạc. Đại khái là vì đặc thù của gia đình mình, bà nội cũng không hỏi thêm gì nhiều, nhưng vẫn cảm thán một câu : Hai đứa trẻ bọn cháu đúng là không dễ dàng gì.
“Thật ra bọn cháu đến với nhau cũng rất tự nhiên, ấm áp mà bà.”
Cô ngồi trên ghế sofa, nhẹ giọng nói thầm một câu, vẫn cảm thấy mình rất hạnh phúc.
Thuận lợi gặp lại như vậy, dễ dàng ở bên nhau như vậy, anh lại rất thuận lợi mà khỏe mạnh lại như vậy.
Cô suy nghĩ lung tung một lát, xuống dưới cửa hàng bán hoa quả tươi dưới lầu, chọn mua cho anh một ít hoa quả tươi. Ông chủ của cửa hàng này cũng đã lớn tuổi, nhiệt tình chào hỏi, nói cho cô biết những loại hoa quả nào hôm nay mới được lấy về, rất tươi ngon. Cô vừa trả lời vừa lấy một loạt những loại hoa quả muốn mua, sau đó liền thấy được vài bóng người quen thuộc đứng ở cửa.
Khi cô nhìn thấy bọn họ thì bọn họ cũng đồng thời thấy được cô.
Phương Vân Vân che ô chống nắng, nhìn cô cười cười, Lục Bắc cũng đang nhìn chằm chằm cô, không dời mắt.
“Cố phu nhân, đào này hôm nay mới lấy về…” Ông chủ còn đang rất nhiệt tình giới thiệu, hoàn toàn không chú ý đến phản ứng của cô. Cô có chút xấu hổ lắc đầu, nói qua loa, “Cháu quên mang tiền rồi, lát nữa xuống cháu mua.” Ông chủ cửa hàng vui cười hớn hở đưa cho cô một trái dưa vàng lớn, “Không sao, cháu ngày nào cũng ghé đây, ngày mai lại đưa cho chú cũng không sao.”
Ông chủ vẫn tiếp tục, cô không tránh được nên đành phải đi tới phía cửa chào hỏi, “Chú, dì.”
Lúc trước khi cô còn ở bên cạnh Lục Bắc, vì cha mẹ cưng chiều anh cho anh đã sớm đưa cô về trong nhà ăn cơm, lâu ngày cha mẹ cũng thật sự thích cô. Sau đó lại xảy ra sự kiện kia, Lục Bắc kiên trì không chịu nhận sự giúp đỡ của Phương gia, cũng là mẹ anh tới tìm Đồng Ngôn, để cho cô tới khuyên anh.
Cho nên đến bây giờ, hai vị trưởng bối vẫn luôn cảm thấy thiệt thòi cho cô.
Nhưng dù sao bọn họ cũng yêu nhau từ năm học lớp 10, nay đã qua lâu như vậy, cũng không thể còn có tình cảm như lúc đó được nữa.
Cha mẹ Lục Bắc rất nhanh cười rộ lên, hỏi vài câu hỏi han bình thường, trong giọng nói vẫn lộ ra sự quen thuộc gần gũi.
“Ngôn Ngôn chuyển nhà à?” Phương Vân Vân gấp chiếc ô lại, “Chúng tôi cũng đang xem nhà ở đây, hoàn cảnh ở tiểu khu này nghe nói tốt lắm?” Đồng Ngôn cũng ừ một tiếng, “Rất yên tĩnh.” Người môi giới đi ở một bên nghe được thế cũng lập tức bắt đầu nói tràng giang đại hải, cái gì mà ngôi nhà khuôn mẫu cổ điển, những dụng cụ thời hoàng kim, nói ba hoa chích chòe một lúc lâu.
Cô không biết làm sao để ra về, hoa quả tươi cũng đã được ông chủ cửa hàng lấy cho một túi lớn rồi.
Đỏ vàng xanh… phối hợp vừa đúng.
Khi cô xách túi hoa quả lên tính ra về, nghe được Phương Vân Vân nói nơi này nhìn rất tốt, cũng không tình nguyện mà liếc mắt nhìn một chút. Cha mẹ Lục Bắc giống như không có ý muốn vào xem, nhưng nói hai ba câu cũng không ngăn được Phương Vân Vân, mấy người đó cũng đi trước cô tiến vào cửa của tiểu khu. Cô đại khái biết Phương Vân Vân lại bắt đầu rối rắm, rất sợ cô có suy nghĩ khác đi nên liền mua nhà ở nơi này.
Cô không thích Phương Vân Vân nhưng Lục Bắc không có sai, cô hi vọng Lục Bắc có thể tiến về phía trước, sống hạnh phúc.
Cô cố ý đi chậm phía sau, tránh đi bọn họ, vừa vào nhà liền nhận được tin nhắn của Cố Bình Sinh: Hôm nay Cố Bình Sinh đưa vợ đi mua quần áo.TK
Đồng Ngôn lập tức nhắn tin lại: Sao lại đi mua quần áo?
Rất nhanh điện thoại đã nhận được tin nhắn trả lời của anh : Thỏa mãn tâm trạng hư vinh của Cố tiên sinh. TK
……….
Vừa vặn buổi tối nay bà nội không có ở nhà. Từ sau trận bệnh nặng đến nay, bà càng ngày càng thích tham dự các hoạt động xã hội. Khi bắt đầu cô còn có chút lo lắng nhưng vị bác sĩ đại nhân ở trong nhà


pacman, rainbows, and roller s