Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/909 lượt.
r>Nửa năm sau, Du Khâm mới biết được, ngày đó anh đã bỏ qua bao nhiêu sự việc, lúc Mục An hỏi anh gặp người kia thuận lợi không, anh không cách nào tưởng tượng được tâm tình Mục An thế nào khi hỏi anh câu đó. Bởi vì, người anh gặp chính là cha cô, mà ngày đó, bọn họ gặp lại là một cái bẫy, một cái bẫy đưa Mục Vĩ Hào vào chỗ chết.
Sáng sớm, Du Khâm xem tờ báo trong tay, yên lặng ngồi ở bàn ăn chờ Mục An rời giường. Mỗi một phút đồng hồ đều đang thử thách giây thần kinh của anh.
“Chào buổi sáng.” Mục An đưa tay thắt lại dây lưng, cầm một mẩu bánh mì, bắt đầu cho vào miệng nhai, Du Khâm nhìn cô một lúc, chậm rãi đưa tờ báo lên trước mặt cô, ánh mắt phức tạp chăm chú quan sát từng nét biến hóa nhỏ trên mặt cô.
Mục An nhìn tờ báo trước mặt: tiêu đề rất rõ ràng: Cục trưởng cục quy hoạch đất đai Mục Vĩ Hào bị nghi ngờ tham nhũng, hối lộ và dính líu tới vụ án mạng kỳ lạ của một thương nhân địa ốc 4 năm trước.
Du Khâm không nhìn ra phản ứng của Mục An, cô chỉ yên tĩnh nhìn tờ báo trước mắt, mẩu bánh mì cầm trong tay vẫn lơ lửng giữa không trung, tròn năm phút đồng hồ, không hề nâng lên. Năm phút sau, cô mới ngẩng đầu nhìn anh, cặp mắt màu hổ phách, một mảnh trong xanh phẳng lặng, không có kinh ngạc, không có phẫn nộ, thậm chí cũng không có nỗi đau khi bị phản bội.
“Em đều biết?”
“Ừ.”
“Lúc nào?”
“Nửa năm trước.”
Chân mày Du Khâm nhíu sâu, tất cả đều ngoài dự đoán của anh, anh không tưởng tượng được, nửa năm nay Mục An có thể im lặng sống bên cạnh anh: “Vì sao cái gì cũng không hỏi, vì sao.. không ngăn cản.”
Cuối cùng, khóe mắt Mục An cũng tràn nước, nhìn Du Khâm, vẻ mặt vẫn mang theo ý cười: “Bởi vì… Em cho rằng, anh rất yêu em.” Bởi vì cho rằng… anh sẽ chẳng tuyệt tình, chí ít, vì em, anh sẽ không tuyệt tình như vậy.
Cuối cùng, là em thua cuộc.
Căn bản anh yêu em không đủ sâu.
Nếu đã như vậy, ngăn cản ư… có thể không?
Chương Hành đã nói, sau khi bước vào căn phòng này, cô vĩnh viễn không quay trở lại được. Buổi chiều hôm đó, khi Chương Hành rời đi, một mình Mục An ngồi ngơ ngác nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ vương vãi khắp căn phòng. Cô ôm đầu gối ngồi dưới thảm, cả người chìm đắm trong suy nghĩ, nhưng toàn thân lại lạnh ngắt.
Cha ruột của Du Khâm tên là Triệu Chấn Phong, là người kinh doanh bất động sản nổi tiếng ở thành phố C, đối với tất cả những người kinh doanh bất động sản ở thành phố C, cái tên này không hề xa lạ. Mà quan hệ của Triệu Chấn Phong và Mục Vĩ Hào rất đơn giản, trong nghiệp quan chức, bản chất mối quan hệ này không cần nói cũng có thể hiểu. Trên bàn làm ăn ra vẻ đạo mạo, tương giao rất tốt, tất cả cũng chỉ là biểu tượng, khi còn có lợi thì tất nhiên còn bình yên vô sự.
Nhưng đến một năm kia, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có một bức thư tố giác được gửi đến ủy ban kỷ luật.
Mục Vĩ Hào rơi vào tình cảnh nguy nan, ngoài thân phận là cục trưởng cục quy hoạch, ông ta cũng âm thầm đầu tư kinh doanh rất nhiều sòng bạc. Ngoài ra, cũng giúp đỡ nhiều băng đảng xã hội đen ở thành phố C tiêu trừ các cấn bộ cấp trung không thức thời cản trở công việc làm ăn của bọn chúng. Phía sau Mục Vĩ Hào có thể dính dáng đến nhiều bối cảnh không sạch sẽ, thế lực quan trường lúc này như một thế giới xã hội đen, tràn ngập không biết bao nhiêu quyền lực đen tối.
Những người này tất nhiên sẽ không ngồi chờ chết hay rút dây động rừng. Vì thế, khi ủy ban kỷ luật điều tra ông ta trước, nhất định phải làm cho vụ án trở nên sạch sẽ. Đằng sau thế lực cường đại, Triệu Chấn Phong chính là mối hoạ tâm phúc khó giải thích nhất, Mục Vĩ Hào bất đắc dĩ phải hạ thủ với Triệu Chấn Phong trước.
“Chia tay đi.” Nói ra những lời này, Mục An chưa hề có thời gian suy nghĩ hay tự hỏi, chỉ cảm thấy đây chính là kết cục, có điều vẫn còn phân vân không rõ tình yêu dù thật hay giả, cũng không đủ khả năng làm cho anh quên đi thù của cha mẹ, cũng không có đủ dũng khí giúp cô tiếp tục ở lại bên cạnh người đã hãm hại cha mình.
Như vậy, tình yêu giữa bọn họ là thế, vậy, không còn quan trọng nữa.
Du Khâm mở to mắt, không thể tin được nhìn cô, thế nhưng lại không nói lên lời. Trái tim anh rõ ràng bị ai bóp chặt rất đau, hô hấp cũng như không theo kịp, thế nhưng, không tìm được lý do nào có thể giữ cô ở lại.
Mục An hít mũi một cái, xoay người, nhoài về phía trước, hung hăng cắn vào môi anh: “Anh nợ em, nếu như còn muốn sống, thì đừng xuất hiện trước mặt em nữa.”Cô đang cười nhưng lòng lại bị chính cô đâm từng nhát từng nhát tạo thành lỗ hổng máu thịt mơ hồ.
Sau khi ra khỏi nhà, Mục An liền lấy di động ném vào thùng rác ven đường. Cuộc đời này, Du Khâm đã trở thành một người mà cô không thể gặp lại. Với cá tính của Du Khâm, anh sẽ không buông tay như thế, vì vậy, lý do này có đủ làm cho anh buông tay không? Mục An kìm nén đã lâu, nước mắt cuối cùng cũng không kìm chế được, cô ngồi xổm ở góc đường, khóc giữa thanh thiên bạch nhật. Dù chỉ một giây, cô cũng từng hy vọng xa vời Du Khâm có thể buông tha hận thù, hai ngư