XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342157

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.

ốn album ra khỏi phòng Bùi Hoan. Thành phố Mộc sắp bước vào mùa xuân, nhưng buổi tối vẫn có tuyết rơi đúng như dự báo thời tiết.
Hoa Thiệu Đình ngước nhìn bầu trời. Đây có lẽ là trận tuyết cuối cùng của năm nay. Anh ôm mấy cuốn album vào lòng, đi nhanh về phòng mình.
Ở đầu hành lang có một bóng hình vẫn đứng yên bất động. Cố Lâm nhìn thấy Hoa tiên sinh đi vào phòng Bùi Hoan, rồi đi ra với tập album trên tay. Cuối cùng, viền mắt cô đỏ hoe.
Tối hôm đó, tuyết rơi rất lớn. Đến sáng hôm sau, cả thành phố Mộc một màu trắng xóa. Trận tuyết kéo dài ba ngày mới ngừng.
Ba ngày sau, tại thành phố Diệp, vùng ven biển cách thành phố Mộc cả ngàn cây số, một chiếc xe ô tô phanh gấp ở cổng Bệnh viện số Hai. Người phụ nữ trên xe bước xuống, gương mặt hốc hác của cô đầy lo lắng. Cô bế một bé gái chạy vào phòng cấp cứu của bệnh viện.
Mới sáu giờ sáng, đường phố thưa thớt vắng lặng, nhưng phòng cấp cứu vẫn chật kín người. Có kẻ uống rượu đánh nhau, đâm chém bị thương ở tay, đứng ở cửa la lối om sòm. Có người đột nhiên sốt cao nên được đưa đi cách ly.
Bùi Hoan không biết lấy đâu ra sức lực, đẩy người đang ồn ào ở ngoài cửa, bế Sênh Sênh lao đến chỗ khám bệnh. Bác sĩ trực ban nhìn thấy bệnh nhân là trẻ em liền tỏ ra ngán ngẩm. Bọn trẻ phần lớn chẳng bị làm sao, toàn là người nhà lo lắng quá đáng. Anh ta hỏi bằng một giọng mất kiên nhẫn: “Đứa trẻ làm sao vậy? Bị sốt hay đi ngoài?”.
“Bệnh tim đột phát.” Bùi Hoan buông lỏng cánh tay, bé gái trong lòng cô khó thở, đôi môi tím tái. Bùi Hoan sốt ruột đến mức không biết giải thích thế nào, cô chỉ nói: “Chúng tôi vừa đến thành phố Diệp, con bé bị phát bệnh ở trên đường… Tôi không mang loại thuốc nó thường dùng nên…”.
Cô còn chưa nói hết câu, bác sĩ trực ban lập tức chạy ra ngoài gọi người.
Nhìn thấy bọn họ đẩy Sênh Sênh đi, Bùi Hoan mới nhẹ nhõm đôi chút. Toàn thân cô mềm nhũn, thả người ngồi xuống ghế.
Trong chuyến đi này, hai mẹ con cô di chuyển qua nhiều thành phố, cuối cùng tới thành phố Diệp ở xa nhất về phía bắc. Mấy ngày qua, hai mẹ con không được nghỉ ngơi tử tế. Sênh Sênh rất ngoan, khi cô hỏi con bé, nó không bao giờ nói mình mệt. Bùi Hoan không để ý nên cứ lái xe đi tiếp trong thời tiết giá lạnh, không ngờ cuối cùng lại khiến con bé phát bệnh.
Bùi Hoan vô cùng ân hận, thầm cầu nguyện Sênh Sênh không việc gì. Một lúc sau, bác sĩ đi ra ngoài, hỏi cô: “Cô là mẹ của con bé?”.
Bùi Hoan đứng dậy, gật đầu: “Con gái tôi thế nào rồi?”.
Bác sĩ chau mày: “Không sao, con bé đang dùng ống thở oxy. Đúng rồi, cô có bệnh sử không?”.
Bùi Hoan ngây ra vài giây, lắc đầu: “Tôi không có, nhưng…”.
“Ờ, bố bị phải không? Thế thì từ lúc sinh con, cô đã biết tình hình của nó rồi chứ? Căn bệnh này không thể trì hoãn, lần này tuy không sao, nhưng từ triệu chứng phát bệnh của con bé, chúng tôi thấy tình hình không mấy lạc quan. Cô hãy suy nghĩ kỹ, lát nữa đi làm thủ tục nhập viện cho con bé đi.”
Bùi Hoan vô cùng sốt ruột, lập tức đồng ý. Cô cầm một đống phiếu đi thanh toán, cuối cùng quay lại chỗ Sênh Sênh. Sắc mặt con bé ở dưới ống thở oxy đã đỡ hơn nhiều, nó giơ tay đòi cô ôm.
Bùi Hoan cúi người ôm con gái, hôn lên gương mặt nhỏ của nó. Cô bảo con gái đừng sợ hãi, đợi một lát nữa sẽ ổn. Sênh Sênh ngoan ngoãn vâng lời, im lặng nhìn cô.
Bùi Hoan ở với con gái một lúc, thấy bên ngoài bắt đầu đông người đi lại, cô liền chạy đi hỏi thăm về vấn đề nhập viện.
Đây là Bệnh viện số Hai của thành phố Diệp. Còn một tuần nữa là tết Âm lịch nhưng người đến khám bệnh vẫn không giảm chút nào. Đặc biệt, tại các bệnh viện lớn, thứ thiếu thốn nhất chính là giường bệnh. Bây giờ hai mẹ con Bùi Hoan đột nhiên muốn nhập viện, kiếm giường bệnh còn khó hơn lên trời.
Bùi Hoan đi theo y tá trưởng phụ trách sắp xếp giường bệnh một lúc, nói hết nước hết cái nhưng đối phương vẫn không chịu gật đầu. Thật ra, chuyện này không phải không có cách, chỉ là cô vừa đến thành phố Diệp, lạ nước lạ cái, chẳng quen biết ai. Cô chỉ có thể kể con mình đáng thương thế nào để đổi lấy lòng trắc ẩn của đối phương. Nhưng cô y tá ngày ngày gặp phải vô số tình cảnh tương tự, bệnh nhân nặng hơn Sênh Sênh cũng rất nhiều nên không hề dao động.
Bùi Hoan vô cùng sốt ruột, chẳng biết làm thế nào nên chỉ còn cách cứ bám lấy y tá trưởng. Đối phương chau mày: “Cô không phải người bản địa đúng không? Một mình đưa con đến đây? Hay là cô đi bệnh viện khác hỏi xem sao. Chỗ chúng tôi hết giường rồi, cô không thấy bao nhiêu người phải nằm ra cả hành lang à?”.
“Chúng tôi vừa mới đến nơi này, không thông đường thuộc lối. Bây giờ mà đi tìm bệnh viện khác, ngộ ngỡ con gái tôi phát bệnh trên đường…” Bùi Hoan thật sự không dám nghĩ đến điều đó.
Cả cuộc đời cô chưa từng trải qua tình huống ngày. Năm xưa dù thảm hại và khổ sở đến mấy cũng chỉ có một mình cô, nghiến răng chịu đựng là có thể vượt qua. Bây giờ vì Sênh Sênh, cô chẳng cần giữ thể diện nhưng không biết cầu cứu ai.
Bệnh của Sênh Sênh không phải căn bệnh bình thường, không thể kéo dài thời gian. Bùi Hoan sốt ruột đến mức viền mắt ngân ngấn nước.