Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.

ại nên cũng vào được.
Vì ở trường hơn sáu năm nên hai người rất có tình cảm với ngôi trường này. Thỉnh thỏang cuối tuần không có việc gì làm còn vào trường chơi, đá bóng. Nhan Tiếu không xa lạ gì với ngôi trường này, nhưng có điều khiến cô thắc mắc, tại sao Hạ Hà Tịch lại biết có tốt nghiệp trường này, anh ta đưa cô đến đây để làm gì.
Đêm đã khuya, dĩ nhiên bảo vệ không cho 2 người đã quá tuổi vị thành niên vào trường. Nhan Tiếu định đề nghị đi cổng phụ thì Hạ Hà Tịch đã dẫn Nhan Tiếu đi đến phía hành lang có giàn nho của trường 1 cách thành thạo, vén dây leo ở 1 nơi rất kín đáo lên, hai người liền thấy đằng sau đám dây leo có 1 cánh cửa gỗ màu xanh cao hơn 1 mét.
Thấy vậy, Nhan Tiếu sững lại, chưa kịp nói gì Hạ Hà Tịch đã mò được chiếc chìa khóa ở bên cạnh và mở cửa, cúi người bước vào trong rồi mới ngoái đầu nhìn Nhan Tiếu. Nhan Tiếu không lạ gì cánh cửa này, đám học sinh cấp 3 nghịch ngợm, vô tình phát hiện ra cổng phụ, sau đó mới biết đây là lối đi riêng của các pác làm vườn trong trường.
Hồi đó cũng không biết yêu nghiệt làm cách này mà có được chìa khóa của cánh cửa giấu dưới giàn nho, cho người của đội bóng có thể vào trường đá bóng bất kỳ khi nào. Mỗi cảnh tượng và tình tiết đều rất wen thuộc, thậm chí trong đầu Nhan Tiếu lúc này còn vang lên tiếng cười ngạo nghễ của Văn Dịch và tiếng la hét chuyển bóng, tiếng cãi nhau của các cầu thủ..
Nếu không phải là người của đội bóng, Hạ Hà Tịch không thể nào biết lối đi bí mật này. Rõ ràng là có cảm giác quen thuộc mà thân thiết, nhưng cô vẫn không nhớ được người có tên là Hạ Hà Tịch.
Đến sân bóng của trường vào lúc trời tối có cảm giác khác lạ. Dưới ánh trăng, hai người chậm rãi đi vòng quanh sân bóng, mãi đến khi thấm mệt, Hạ Hà Tịch mới ngồi xuống chiếc ghế băng dưới tán cây, chỉ về phía trước nói: ‘Tiếu Tiếu, em còn nhớ bức ảnh đó được chụp ở vị trí trước bàn chơi bia không?”
Nhan Tiếu im lặng, ngồi xuống cạnh Hạ Hà Tịch. Dĩ nhiên là cô nhớ, chỉ có điều hồi đó quá trẻ, chưa bao giờ nghĩ có 1 ngày ngồi dưới ánh trăng ngắm trường cũ.
Hạ Hà Tịch lại nói tiếp: “Anh còn nhớ lần đầu tiên gặp em cũng là ở chỗ đó. Lúc em đang cãi nhau với Văn Dịch, rốt cuộc hai người cãi nhau về chuyện gì anh cũng không nhớ nữa, nhưng anh nhớ rất rõ là mọi người đều cười hai người. Mọi người nói cô bé này là bạn thanh mai trúc mã của Văn Dịch, từ nhỏ dã thường xuyên cãi nhau, chắc chắn là thích Văn Dịch, đúng không?”
“Lúc đó anh nghĩ chẳng ai thích 1 cô bé ghê gớm như vậy. Có thể là do trong đầu để tâm quá nhiều đến vấn đề này cho nên dần dần anh cũng bắt đầu thích em”
Nhan Tiếu giật mình, dường như đã kết luận được Hạ Hà Tịch là ai, cô há miệng định hỏi nhưng lại kô thốt ra được lời nào.
Hạ Hà Tịch cuời cười chậm rãi kể câu chuyện của mình:” Một câu chuyện rất nhàm chán đúng không? Anh cũng nói với mình như vậy, tuổi trẻ rất ngông cuồng, có ai là không yêu thầm vài cô gái đâu? Nhưng anh cũng rất ghen tị với anh bạn thanh mai trúc mã đó của em, anh ghen tị vì em chỉ cãi nhau với cậu ta, ghen tị vì giẫm lên áo cậu ta, áo bẩn rồi lại mang đi vò sạch, ghen tị vì em về nhà cùng cậu ta, ghen tị vì em cho cậu ta mượn bài vở để chép,…Ghen tị vì mọi chuyện diễn ra giữa hai người”
Đang kể đột nhiên Hạ Hà Tịch bật cười, ánh mắt sáng ngời nhìn Nhan Tiếu:” Anh tưởng bao năm trôi qua anh đã quên hết những chuyện này rồi. Đó, không phải em cũng đã quên hẳn anh rồi sao? Nhưng vừa nhìn thấy tấm ảnh xấu mù của em dán trên hồ sơ, anh đã nhận ra em…”
Nói đến đây, Nhan Tiếu thật sự không thể giả vờ ngờ nghệch nữa, cô thốt lên: “Anh là…”
Khuôn mặt đẹp trai điềm tĩnh cũa Hạ Hà Tịch toát lên 1 vẻ rạng ngời lạ lùng. Anh gật đầu nói từng chữ 1: “Đúng vậy, là anh. Cuối cùng em cũng đã nhớ rồi đúng không Tiếu Tiếu. Khi rời đi chốn này, anh đã từng thề rằng nhất định sẽ quay trở lại, gọi em “Tiếu Tiếu” 1 cách thoải mái như Văn Dịch, giờ anh đã làm được điều này Tiếu Tiếu ạ”
Chương 13: Mùa hè năm đó
“Khi rời đi chốn này, anh đã từng thề rằng nhất định sẽ quay trở lại, gọi em “Tiếu Tiếu” 1 cách thoải mái như Văn Dịch, giờ anh đã làm được điều này Tiếu Tiếu ạ”
Nghe xong câu này, Nhan Tiếu cảm thấy sống lưng cứng đờ, cuối cùng cô cũng nhớ ra Hạ Hà Tịch là ai, cuối củng cô đã nhớ ra!
Mùa hè năm đó, Nhan Tiếu và yêu nghiệt đang học lớp tám, đúng độ tuổi trăng rằm 14 tuổi, dường như các nam sinh và nữ sinh rất dễ cãi nhau vì 1 chuyện nhỏ nào đó. Mặc dù Hạ Hà Tịch không nhớ lần đầu tiên gặp Nhan Tiếu, Văn Dịch và cô cãi nhau chuyện gì, nhưng đến bây giờ Tiếu Tiếu vẫn nhớ như in.
Nói ra cũng hơi buồn cười, thực ra chỉ là 1 chuyện rất nhỏ. Học sinh cấp 2 mà, tiền tiêu vặt như nhau, không ai so bì ai giàu hơn, sau khi tan học, đám học sinh tinh nghịch thường kéo đến các quán ăn nhỏ gần trường để ăn lẩu xiên nhúng hoặc đồ nước. Nhan Tiếu đã thể hiện được khả năng tài chính rất mạnh của cô, ví tiền lúc nào cũng dày hơn các bạn khác, thỉnh thỏang cô cũng mới yêu nghiệt đi ăn.
Nhưng vấn đề ở chỗ đó. Qua bạn bè, Nhan Tiếu được biết, mặc dù yêu nghiệt thường xuyên