Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.
ăn mõi của cô, nhưng lại tiết kiệm tiền tiêu vặt của mình để mời các cô bạn khác uống nước ngọt, ăn cơm, thậm chí tháng trước còn bỏ ra 1 khoản tiền lớn mua tặng chị khóa trên 1 chiếc váy hoa cực đẹp.
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu vô cùng tức giận, trong khoản tiền đó, có hơn 1 nữa là do cô cho yêu nghiệt vay! Nghĩ đến việc thằng nhóc đó từ trước đến nay đều rộng rãi với người khác, chỉ ki bo với mình, Nhan Tiếu cảm thấy hụt hẫng vô cùng, mặt hầm hầm đến sân bóng hỏi chuyện hắn ta.
Tiếp theo đó, dĩ nhiên là cuộc cãi nhau ầm ĩ. Nhan Tiếu ném thẳng vào Văn Dịch chìa khóa cổng phụ, áo, giày đá bóng, vở bài tập mà Văn Dịch đưa cho cô, biểu thị từ nay chấm dứt quan hệ. Dĩ nhiên, số tiền vay cô vẫn phải trả, lãi suất tăng gấp đôi.
Thấy Nhan Tiếu quan trọng hóa vấn đề như vậy, Văn Dịch kéo không cho cô đi. Trong lúc giằng co, người xúm vào xem mỗi lúc nhiều hơn, ngoài thành viên trong đội bóng còn có vài người hiếu kỳ, thậm chí có cậu nam sinh đã bắt đầu huýt sáo, đám con gái thì nói thầm với nhau.
“Đó kô phải là Văn Dịch bên lớp 3 hay sao?”
“Đúng vậy, nghe nói cậu ta là con lai, thảo nào lại đẹp trai như vậy. Ngày nào tớ cũng đến xem cậu ta đá bóng”
“Đẹp trai cũng không đến lượt cậu, cậu không thấy người ta đang cãi nhau với người yêu àh?”
“Xí, người yêu cái nỗi gì? Đó là 1 con mọt sách nặng của lớp 1, nhưng nghe nói hai người đó là thanh mai trúc mã của nhau…”
“Giờ thì chị khóa trên tha hồ đi khắp nơi rêu rao Văn Dịch thích chị ấy và tặng quà cho chị ấy nhé! Đây mới là nhân vật chính…”
Yêu nghiệt gầm lên khi thấy mình như con tinh tinh bị mọi người xúm vào xem: “Cãi nhau như vầy hay ho lắm sao, rốt cuộc cậu muốn tớ phải làm gì?” (nghe thấy chưa, giọng điệu 2 người cãi nhau đã rất mờ ám rồi)
Nhan Tiếu che cánh tay đang bị yêu nghiệt kéo không chịu thua, bình tĩnh 1l át rồi đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt tập trung về 1 phía, đột nhiên đưa ta chỉ vào 1 người nói: “Cậu đào tạo cậu kia trở thành thành viên đội bóng, cùng thi đấu như bọn cậu thì tớ sẽ tha cho cậu”
Mọi người liền nhìn về phía Nhan Tiếu chỉ, thấy 1 nam sinh gầy guộc đang đứng lặng lẽ trong góc, không nói câu nào. Ánh mắt phía sau cặp mắt kính cũng lộ vẻ luốn cuống. Lúc này yêu nghiệt đã cao hơn hẳn người ta 1 cái đầu, nghe thấy vậy lộ vẻ sửng sốt: “Sao có thể chăm cây non này thành đại thụ được?”
Ánh mắt Nhan Tiếu kiên định: ‘Sao vậy?”
Yêu nghiệt ngihến răng: “Được, đưa người mới đến đúng không? Đúng là thế mạnh của bản thiếu gia” Nói xong bèn bước đến thẳng mặt cậu nam sinh , gãi đầu hỏi: “Ê, cậu tên gì?”
Nam sinh đẩy gọng kính lên, giọng nhỏ tí: “Hạ Hà Tịch…”
Nhờ lời giới thiệu của yêu nghiệt, Hạ Hà Tịch đã vào đội bóng của trường nhưng không ai nhớ tên của cậu ta mà chỉ gọi biệt hiệu là “Kính Nhỏ”. Đúng là Kính Nhỏ không có khiếu vận động, chạy thì bị trẹo chân, chống đẩy thì bị trẹo tay, lúc tập luyện kính thường rơi xuống đất. Cộng với việc cậu ta vừa thấp vừa gầy, không có năng khiếu, nói tóm lại là huấn luyện thế nào cũng không khá lên được.
Lúc đó, mọi người đều nghĩ kính Nhỏ làm đội bóng bị chậm tiến, ngay cả đội trưởng cũng bắt đầu kêu ca Văn Dịch không nên làm chuyện theo cảm tính: “nghe lời con gái nên kéo cậu này vào đội” “kể cả làm cầu thủ dự bị, cậu ta cũng bị mọi người chê là dáng dấp, tướng mạo quá chán”…
Cuối cùng, không chịu được nữa, yêu nghiệt chạy đi tìm Nhan Tiếu kêu ca. Hôm đó tập luyện xong, yêu nghiệt liền ngồi dướ gốc cây cạnh sân bóng phàn nàn.
“Tiếu Tiếu, kính nhỏ thật sự kô khác gì 1 thanh gỗ mục, tớ không điêu khắc được thành tác phẩm đâu”
“Hả? Giỏi lắm, giỏi lắm, thiếu gia Văn Dịch cũng biết câu “gỗ mục không thể khắc” nữa àh?
Văn Dịch đấm ngực thình thịch: “Tớ không đùa với cậu đâu, thật đấy. Hiện giờ anh em đều đang càu nhàu trách tớ, tháng sau là phải thi đấu rồi, không biết tớ phải ăn nói sao với đội trưởng nữa?”
Nhan Tiếu vừa giở sách, đầu không ngẩng lên nói: “Có gì đâu, tớ thấy kính nhỏ luyện tập chăn chỉ lắm mà, cậu ta còn hơn bọn mình 1 khối, hàng ngày luyện xong, tối đến còn luyện thêm, các cậu trách mắng cậu ấy, bắt nạt cậu ấy, người ta không hé răng kêu ca nữa lời, rồi còn bắt cậu ấy đi thu dọn đồ đạc, mua nước, các cậu còn muốn gì nữa.
“Nhưng Tiếu Tiếu…” Văn Dịch thở dài, mắt vẫn nhìn về phía trước nói với vẻ đau khổ. “Thực ra có 1 việc tớ không thể hiểu, hồi đầu bọn mình cãi nhau cậu ta vẫn đứng ngoài xem, rõ ràng là biết vì đánh cược nên mới đưa cậu ta vào đội bóng, tại sao cậu ta lại cam tâm bị tớ lợi dung nhỉ?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu ngừng 1 lát, sau đó mới nói: “Vì cậu ta rất thật lòng”
“Hả?”
“Đồ ngốc” Nhan Tiếu lấy sách đánh vào đầu yêu nghiệt, bĩu môi đáp: “Bản cô nương có bao giờ tùy tiện châm chọc, trêu ghẹo người khác như cậu đâu. Hôm đó cãi nhau với cậu đúng là bực thật, nhưng còn lâu tớ mới thèm lấy việc lợi dụng người khác để đánh cược. Thực ra….từ lâu tớ phát hiện Kính Nhỏ thường xuyên mò đến sân để xem các cậu chơi bóng”
Văn Dịc cau mày: ‘Thế có nghĩa l