Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.
uyên tại chỗ cười trừ.
Có ! Vấn ! Đề!
Nhan Tiếu khoanh tay trước ngực bĩu môi: “Ba mẹ đâu?”
“À” Văn Dịch ngẩn tò te 1 lát, mắt ngước len trần nhà nói: “ba mẹ về tứ hợp viện trước, anh ở nhà đợi em…”
Nhan Tiếu cau mày nhìn yêu nghiệt, càng nhìn càng thấy bất thường, cô khịt khịt mũi ngửi: “Mùi gì vậy?”
Yêu nghiệt cười nịnh: “Có mùi gì đâu”
“Không có? Anh đang giấu cái gì sau lưng vậy?”
“Thật không có gì mà…” Không thèm nể nang gì nữa, Nhan Tiếu giẫm thẳng lên chân yêu nghiệt, yêu nghiệt vừa kêu oai oái, vừa để lộ ra chai rượu trên tay.
“Ngũ Lương Dịch?” Nhan Tiếu cầm chai rượu, líu lưỡi, sau đó lại nhìn chai rượu chỉ còn lại chừng 1 nữa, trong lòng thắc mắc. Yêu nghiệt không bao giờ uống rượu trắng, chai Ngũ Lương Dịch này lấy ở đâu ra? Hơn nữa, trong bếp tòan mùi rượu, không lẽ vừa nãy hắn uống trộm ư?
“Rốt cuộc anh đang làm gì vậy?” Nói xong Nhan Tiếu liền liếc thấy hộp quà trong góc bếp, yêu nghiệt định ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi. Nhan Tiếu nhấc tấm thiệp trong hộp quà lên “Tết Đoan Ngọ cui vẻ!”. Ký tên: Hạ Hà Tịch.
Lập tức, mọi việc đã vỡ lẽ.
Nhan Tiếu ngước mắt nhìn yêu nghiệt, yêu nghiệt lại “hứ hứ” qua lỗ mũi, trả lời rất ta đây: “Em nhìn anh làm gì? Em có nghe thấy người ta nói chồn đến nhà gà chú Tết chưa? Rõ ràng là con chồn Hạ Hà Tịch muốn phá hoại tình cảm vợ chồng mình nên mới tặng rượu, nào bánh chưng, rõ ràng là hắn ta biết anh là chồng của em, mà còn dám gửi đồ cho em, chắc chắn là muốn thách thức”
Đến bây giờ, Nhan Tiếu đã biết tại sao Hạ Hà Tịch lại nói đã làm 1 việc “rất ngu, rất ngốc”. Quả thật rất ngốc, rất ấu trĩ, nhưng không phải là Hạ Hà Tịch, mà là Văn Dịch!!! Đúng là Hạ Hà Tịch không biết theo đuổi con gái thế nào, nhưng anh ta lại biết nên tấn công kẻ địch bằng cách nào. Ngay từ đầu, anh ta đã biết tên yêu nghiệt ngờ nghệch,ấu trĩ này sẽ ném hết mọi quà tặng, nên mới nói trước với mình ư?
Hạ Hà Tịch muốn cho Nhan Tiếu thấy, ông chồng của mình nhỏ mọn, ghen tuông đến mức độ nào. Quả nhiên, bên cạnh cô đều là những cao thủ với nhiều ngón nghề cao tay, cô mừng đến mức chỉ muốn vỗ tay. Bên này, yêu nghiệt vẫn đang nổi máu hoạn thư: “Anh đâu có phí phạm của trời, có khi hắn ta lại mang thuốc độc đến ấu chứ! Ngũ Lương Dịch là cái thá gì, nếu em thích anh sẽ mua ngay cho em cả thùng”
Nhan Tiếu đưa tay ôm trán, đang định bắt yêu nghiệt câm họng thì điện thoại bàn đổ chuông. Nhan Tiếu nhấc máy, thì nghe thấy đầu bên kia điện thoại, thái hậu đang mắng cô, giọng rất vui vẻ: “Cái con ngốc kia, mày có chồng rồi quên cả mẹ àh? Bảo hai đứa về nhà ăn cơm mà sao giờ này còn chưa ra khỏi nhà? Mày có mau lên không? Bố mẹ chồng mày và cả ông Văn đều đến đây rồi. Nếu mày về muộn thì cứ liệu thần hồn”
Nhận được thánh chỉ, Nhan Tiếu đâu dám chống lệnh, cúp máy xong liền quay sang quát yêu nghiệt vẫn đang gào la: “Bây giờ anh đi lấy xe ngay đi…tối đi ănvề sẽ xử lý anh sau”
Đúng lúc này, Tiểu Thái từ dưới gầm giường bò ra, nũng nịu dụi vào chân Nhan Tiếu. Nhan Tiếu gạt nó ra, trong lòng vẫn thấy tiếc giỏ hoa quả đó, không kiềm được bèn nói thêm 1 câu: “Tối về, tao cũng sẽ xử lý mày luôn”
Nhan Tiếu thở dài. Cô cảm thấy, nhìn cô không giống với người đã lấy chồng, mà giống người…nhận nuôi 1 đứa trẻ khổng lồ.
------------Bữa cơm gia đình-----------
Lúc Nhan Tiếu và yêu nghiệt đến nơi, nhà ông Văn đã tràn ngập tiếng cười, tiếng nói, rất rộn rã.
Vì thái hậu là hàng xóm cũ của ông Văn hơn 20 năm nên quá quen thuộc với công việc trong bếp nhà ông, bà Văn Hân, mẹ yêu nghiệt, thì đứng bên cạnh phụ giúp, hai người đàn ông thì ngồi nói chuyện với ông Văn. Hai đứa vừa bước vào nhà, các bậc tiền bối liền bắt tay vào dọn cơm.
Thái hậu từ bếp chui ra, vừa sắp bát đũa dọn bàn, vừa mắng Nhan Tiếu: “Cái con bé này, bắt cả nhà đợi cơm 1 mình mình mà không biết ngại àh? Trên đường đi còn lề mề”
Thấy vậy, yêu nghiệt liền cười bênh vợ: “Mẹ đừng giận, chuyện này không trách Nhan Tiếu được, con sợ nhà con biết tối nay ăn cơm, lại về nhà vội vàng, đi không an toàn, nên về nhà rồi con mới cho nhà con biết hôm nay cả nhà ăn cơm cùng nhau, vậy mới muộn mẹ ạ…”
Nghe thấy thế, nét mặt thái hậu liền dịu ngay lại, mỉm cười nhìn cậu con rể với ánh mắt hiền từ: “Đúng là Văn Dịch vẫn biết nghĩ hơn cả. Haizzz. Đứa con gái ngốc của mẹ, thực sự lúc nào cũng khiến mọi người phải lo lắng”
Bị kẹp giữa hai người, Nhan Tiếu tức đến hộc máu. Phải chăng thái hậu đã áp dụng hai tiêu chuẩn xa nhau quá? Đang định cãi lại thì ông Bruce đã cười híp mắt nói: “No, thực ra thì Nhan Tiếu băng thiên tuyết địa, Văn Dịch nhà tôi hạ thấp mình mà”
Ông Bruce vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu liền sững người, hóa đá. Bà Văn Hân cười phì, cốc đầu chồng nói: “Xin ông, không biết nói thì đừng nói nữa, và còn 1 điều nữa là Nhan Tiếu mới hạ thấp mình, nhà mình mới là leo cao”
Năm xưa, ông Bruce du học ở Trung Quốc gặp bà Văn Hân, hai người đã nên nghĩa vợ chồng, sau đó hai người định cư ở Mỹ, thực ra tiếng Trung đạt đến trình độ nghe hiểu là tốt lắm rồi. Nhưng gần đây ông lại có hứng thú với thàn