Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.
h ngữ của Trung Quốc, động 1 tí lại lôi ra mấy câu thành ngữ khiến cho mọi người phải cười phì, sau đó bà Văn Hân lại tận tình chỉ bảo. Nhưng lúc này nào là “băng tuyết thông minh”, nào là “leo cao hạ thấp”, ông Bruce thực sự không biết đâu mà lần.
Ông chớp mắt hỏi: “Thế anh nói “băng thiên tuyết địa” có nghĩa là gì?”
Bà Văn Hân kiên trì giải thích: “A word of ice and snow, miêu tả thời tiết, dĩ nhiên rồi, cũng có thể làm định ngữ miêu tả cái khác, for example, sắc mặt con trai anh bây giờ…” Nói xong liền chỉ ngón tay về đằng trước cho mọi người xem.
Nhan Tiếu đang định hùa với bố mẹ chồng để trêu, nghe thấy vậy liền nhìn về phía tay bà Văn Hân chỉ, thấy sắc mặt yêu nghiệt trắng bệch, nhìn vào đống đồ trong góc với ánh mắt căm thù. Quả nhiên, rất băng thiên tuyết địa, một lát còn có 1 trận mưa xen lẫn tuyết rơi.
Sắc mặt yêu nghiệt tối sầm, mắt nhìn vào túi quà quen thuộc đó trong góc, tưởng rằng chúng đã mọc thêm đôi cánh bay về đây: Giỏ hoa quả, hộp đựng bánh chưng, rượu Ngũ Lương Dịch,…Túi quà này giống hệt với túi quà ở nhà. Không phải túi quà ở nhà mình vừa mới đích thân thiu hủy đó sao? Tại sao trong nhà họ Văn cũng có 1 túi quà?
Yêu nghiệt như lên cơn điên, túm lấy đồng chí nhạc phụ (vậy cũng được nữa sao huynh đài) đang ngồi tĩnh tâm trên ghế hỏi: “Cái này ở đây vậy ba?”
Nghe thấy vậy, thái hậu liền kêu lớn, vỗ đầu nói với con gái: “À, mẹ quên khuấy, hai hôm trước, 1 người bạn cũ của con đến nhà, nói là được con quan tâm nhiều năm, nhân dịp Tết Đoan Ngọ mới tặng ba mẹ ít quà. Mẹ thấy nhiều quá ăn cũng không hết, đằng nào thì hôm nay cũng đến ăn cơm với ông bà thông gia nên mang đồ sang đây”
“Ai? Bạn học cũ nào?” Nhan Tiếu líu lưỡi, chẳng lẽ…Hạ Hà Tịch đến nhà cô rồi ư? Thảo nào anh ta bảo cho gửi lời hỏi thăm đến hai bác, hóa ra…anh ta đã gặp thái hậu và đồng chí ba từ lâu rồi ư? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu liền trợn tròn mắt vì quá sửng sốt.
Hạ Hà Tịch còn nói gì mà không biết theo đuổi con gái, rõ ràng là cao thủ tán gái chứ chẳng chơi!!! Tặng quà cho nhà yêu nghiệt để gạ gục đối thủ, sau đó lại tặng quà cho nhà thái hậu để gây dựng quan hệ, đây là những biểu hiện cho thấy không biết tán tỉnh con gái ư? (Hehe, ta thấy anh này tán gái giống đi đánh giặc, bày binh bố trận) Rõ ràng là giết người không ghê tay, trước hai âm mưu này, chắc là kẻ địch đã thua tan tác từ lâu.
Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu không kìêm được bèn ngẩng đầu nhìn đồng chí “kẻ thù”. Quả nhiên yêu nghiệt đã sửng sốt đến mức phát điên, gần như suy sụp. Đây mới chính là lửa cháy lan rộng, gió thổi lại bùng lên. Phá hoại hộp quà người ta có làm được gì đâu? Hai người quan trọng nhất mà Hạ Hà Tịch muốn tạo quan hệ đã nhận tấm lòng của hắn ta rồi.
Thái hậu nói: “Cậu ấy nói cậu ấy tên là Hạ…ờ.. Hạ gì nhỉ?”
Thái hậu chưa nói hết câu, yêu nghiệt đã gằn giọng: “Dù là Hạ XX hay Hạ OO thì cũng chẳng phải là giống chim gì tốt đẹp cả”
Hắn vừa dứt lời, cả gian phòng chìm trong im lặng. (Còn ta té ghế, suy sụp luôn với anh này)
Nhan Tiếu trợn mắt: Đồng chí yêu nghiệt đừng có ấu trĩ như vậy có được không
Yê nghiệt khoanh tay trước ngực, nét mặt rất hậm hực: Hạ Hà Tịch là kẻ không biết xấu hổ trước!
Hai người lặng lẽ trao đổi bằng ánh mắt, ông Bruce phá vỡ bầu không khí im lặng trước, nhẹ nhàng xin ý kiến phu nhân: “Loài chim tốt đẹp là gì nhỉ? Có phải là cảnh tượng độc đáo như hôm em nói với anh là có con chim bay trên trời, trên nền trời xuất hiện 1 vệt khói trắng đúng không?”
Đồng chí ba Nhan Tiếu nãy giờ không nói gì, nghe thấy vậy liền nổi hứng: “Chim bay trên trời sẽ có khói trắng ư? Cảnh tượng này gặp ở đâu nhỉ? Ở Mỹ ư?”
Bà Văn Hân liền thở dài nói từng chữ 1: “Hôm đó em nói là khói trắng nghi ngút (Đồng âm với từ chim), không giống với cái mà con trai anh nói, hiểu chưa?”
Ông Bruce vẫn chưa hiểu lắm, lại chớp mắt hỏi con dâu: “Thế con chim mà Kiro nói có nghĩa là gì?”
Nhan Tiếu không nói gì, không thể nói ông cũng có con chim mà con trai ông vừa nói (ặc ặc, sặc máu mũi)… Nhan Tiếu đang chưa biết phải nói gì thì ông Văn vừa ho từ trong phòng đi ra, cứu cho Nhan Tiếu một câu hỏi khó. Bà Văn Hân và Văn Dịch đến đỡ ông Văn. Kể từ đợt ốm phải đi bệnh viện lần trước, dường như ông Văn gầy đi rất nhiều.
Thái hậu thấu cả nhà đã đông đủ liền giục đồng chí ba xới cơm rồi gọi Nhan Tiếu qua 1 bên hỏi: “Cậu bạn Hạ gì đó của con là thế nào vậy?”
Nhan Tiếu thấp thỏm cúi đầu nghịch ngón tay miệng lúng búng: “thế nào là sao ạh, thì là như vậy thôi, anh ấy tặng quà cho bạ mẹ, chúc ba mẹ có ngày lễ vui vẻ”
Thái hậu “hừ hừ”, vẻ mặt tỏ rõ sự khinh bỉ: “Nhìn mày kìa, mẹ có tình mang đồ đến đây để xem hai vợ chồng mày thế nào. Nhìn sắc mặt Văn Dịch kìa, thằng bé đó tán tỉnh mày àh?”
Nét mặt thái hậu tỏ rõ là dã hiểu ra vấn đề thì Nhan Tiếu còn nói được gì nữa, cô ngửa mặt lên nhìn trời nói: “Mẹ biết rồi còn hỏi gì nữa?”
“Biết rồi mẹ mới hỏi mày” thái hậu mắng: “Từ nhỏ mày làm gì không bao giờ dứt khoát, trong chuyện tình cảm lại càng nhập nhằng, nếu không có mẹ thì có khi cũng chẳng được thằng con rể n