XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.

xung quanh bụi hoa nhài, vẻ mặt đầy sự nghi ngại, “Hình như căn nhà này không phải của cháu, đúng không?”
“Liên quan gì đến ông? Mời ông đi ngay khỏi đây cho!”
“Tiểu Diệp, ta biết cháu hận chúng ta, cho dù ta làm gì, cháu cũng vẫn hận ta, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta mỗi người nhượng một bước có được không? Sức khỏe mẹ cháu không được tốt, cháu nhẫn tẫm nhìn bà ấy chịu khổ như vậy sao?”
“Đó cũng là nhờ các người ban cho đây!”
“Đúng, đúng thế, ta chưa bao giờ phủ nhận điều này, vì vậy ta có trách nhiệm phải chăm sóc mẹ cháu. Còn cả cháu nữa, bất kể cháu có yêu cầu gì, chúng ta đều có thể ngồi xuống bàn bạc với nhau…”
“Tôi với ông thì có gì đáng để bàn với nhau chứ!”
Diệp Quán Ngữ khuôn mặt đanh thép, không có một chút ý định thỏa hiệp nào.
Lâm Sỹ Diên ngọt nhạt khuyên giải: “Không thể võ đoán như vậy đâu, cháu còn trẻ, đường đời vẫn còn dài, bốn năm về trước ta đã muốn nói chuyện nhiều hơn với cháu rồi, nhưng lúc đó… lúc đó tâm trạng cháu bị kích động quá, ta lại vội sang Mỹ, thế là lại kéo dài mãi đến tận bây giờ. Tất cả mọi người chúng ta hãy lùi lại một bước. Bốn năm qua lòng ta chưa lúc nào yên cả, thực sự là chưa lúc nào được yên, vì vậy ta muốn làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ mẹ con cháu, ta có thể giúp cháu thực hiện lý tưởng của cuộc đời…”
“Lý tưởng của cuộc đời tôi chính là muốn con trai ông nợ máu phải trả bằng máu!” Diệp Quán Ngữ hét lên, một mạch đẩy ông ra khỏi cửa, “Cút! Đừng để tôi phải nhìn thấy ông và bất kì ai trong nhà họ Lâm các người!”
Lâm Sỹ Diên loạng choạng chút nữa thì ngã, nhưng ông không hề tức giận, chỉ lắc đầu bất lực không biết làm sao, trước khi đi còn để lại một câu: “Ta nói rõ với cháu thế này vậy, ta cho cháu hai triệu tệ, số tiền này đáng lẽ ta nên đưa cháu từ bốn năm về trước. Cháu có muốn hay không thì hãy suy nghĩ kĩ đi đã, ít nhất thì hãy để mẹ cháu được sống thoải mái một chút, nếu suy nghĩ thông suốt rồi thì trong vòng hai ngày hãy đến tìm ta…”
“Tôi không cần! Tôi không muốn có bất kì dây dưa gì với nhà họ Lâm các người nữa!” Diệp Quán Ngữ vừa uống rượu xong, gầm lên khản cả cổ họng.
Ông Lâm biết không có cách nào khuyên anh lúc đó, đành ngậm ngùi quay lưng đi khỏi.
Một chân đã bước ra khỏi bậc thềm cửa, nhưng ông lại quay người lại, nghĩ ngợi rồi nói với Diệp Quán Ngữ: “Cháu đừng nói tuyệt đối như vậy, chàng trai, căn nhà hiện nay cháu đang ở đây, trước kia cũng từng là sản nghiệp của nhà họ Lâm chúng ta đấy..”

Ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ, là của tổng quản Lữ.
“Vào đi!” Diệp Quán Ngữ day day huyệt thái dương, giọng nói có vẻ mệt mỏi.
Lữ tổng quản vừa nhìn bộ dạng của anh lúc này là biết tâm trạng anh không được tốt, rón rén bước đến trước mặt, nói khẽ: “Danh sách khách mời tân gia về cơ bản đã ổn rồi, cậu xem bên Chấn Á…” Lữ tổng quản ngập ngừng do dự, ý là có muốn mời người của Lâm thị hay không, bởi sau khi chính thức tân gia, hai công ty sẽ trở thành “hàng xóm” của nhau, chỉ cách nhau một con đường. Diệp Quán Ngữ ngẩng đầu lên, nheo nheo đôi mắt, bộ mặt đang đăm chiêu bỗng nhiên giãn ra, khóe miệng xuất hiện một nụ cười” “Mời chứ, sao lại không, nếu ngay cả quan hệ hàng xóm cũng không xử lý tốt thì sau này chúng ta làm ăn kiểu gì đây?”
“Vậy để tôi gọi người đi làm thêm thiệp mời.” Lữ tổng quản gật đầu, nói xong liền định quay lưng đi ra.
“Từ từ đã.” Diệp Quán Ngữ gọi ông lại, “Phía bên Nhị Viện ấy… tính hình thế nào rồi?”
“Đã phái người trông chừng rồi, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta.”
“Thực ra tôi rất muốn xem buổi biểu diễn của họ, nhất là nghe Thư Mạn chơi đàn, tiếng đàn của cô ấy rất đẹp, rất đẹp…” Diệp Quán Ngữ nói nhưng không lộ bất cứ sắc thái biểu cảm nào…
***
“Tiếng đàn của em rất đẹp.” Hiếm khi thấy Đỗ Trường Phong nói một câu lọt tai như vậy. Thư Mạn đã quay trở lại trường học, ngày lên lớp đầu tiên, anh ngồi nghe suốt buổi.
Thư Mạn ngồi quay lưng ra phía cửa lớp học đàn nên khi Đỗ Trường Phong đứng ở của lớp nghe cô chơi đàn, cô hoàn toàn không biết. Tan học, chắc là lũ học sinh đều sợ uy quyền của thầy hiệu trưởng nên từng đứa tự giác lần lượt rời khỏi lớp, lúc Thư Mạn đứng dậy, ngoảnh đầu lại mới phát hiện Đỗ Trường Phong đứng sau lưng mình, lại đang nhìn thẳng vào cô, khi anh khen tiếng đàn của cô thật đẹp, má cô hơi ửng đỏ, cô lí nhí: “Đỗ Trường Phong, anh quá khen rồi.”
Biểu cảm trên mặt Đỗ Trường Phong có chút quái dị, hiển nhiên anh chưa thích ứng lắm với việc người khác gọi anh như vậy, lũ học sinh xưa nay luôn gọi anh là “Ngài Sam”, rất ít người gọi anh là Đỗ Trường Phong. Theo như lời của Vi Minh Luân thì quả thực anh chẳng có tí dáng vẻ nào của một thầy giáo cả. Anh thì cũng tự biết mình, nhoẻn miệng cười: “Cứ gọi tên tôi đi vậy.”
Thư Mạn chẳng hiểu sao, khi đứng trước mặt anh cô luôn cảm thấy rất áp lực, cô cúi đầu, chuẩn bị đi ra, Đỗ Trường Phong lại không có ý định nhường lối cho cô đi, anh nhìn thẳng cô, ánh mắt sáng lấp láy: “Sao vậy, sợ đi cùng tôi lắm sao? Đi cùng với một kẻ phạm tội giết người như tôi khi