Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2756 lượt.

ến em cảm thấy áp lực lắm sao?”
Anh như nhìn thấu tâm tư của cô.
Nhưng cô rất không thích anh nói chuyện với cô bằng cái giọng điệu này, không sai, anh đã nói cho cô biết một số chuyện, rằng tại sao anh lại bị nhốt trong Nhị Viện. Cô không có tư cách gì để đánh giá quá khứ của anh, ai cũng có quá khứ của riêng mình, bản thân cô chẳng phải cũng có đấy sao? Chẳng pải cô cũng đã từng là một tội nhân đấy sao? Vậy nên sau khi biết được chân tướng sự việc, cô không hề giống như anh vốn tưởng tượng, tức là vội vàng chạy trốn đi thật xa, ngược lại, ít nhiều cô có chút cảm thông với anh, bởi cô quá hiểu cái cảm giác của một người bị đóng gắn lên giá chữ thập ấy, muốn sống không được, mà muốn chết cũng không xong!
Cô chọn ở lại trường tiếp tục dạy piano, tiếp đó tiếp tục khuyên anh không hủy buổi biểu diễn, phần nhiều cũng là vì cô muốn làm một số việc thực tế một chút. Ánh mắt mong đợi của học sinh khiến cô an lòng và mãn nguyện, cô sẽ cảm thấy bản thân vẫn còn là một người có ích, đối với lũ học sinh khát tri thức ấy mà nói, sự tồn tại của cô thật ý nghĩa. Vậy là đủ.
Nhưng lúc này, đối mặt với anh mắt hùng hổ dữ dằn của Đỗ Trường Phong, cô lại thấy khó chịu, liền lạnh lùng trả lời, “Tôi còn có việc.” Sắp đi khỏi, Đỗ Trường Phong sải tay tóm lấy cánh tay cô lại, “Thư Mạn…”
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh.
Anh cũng đang nhìn cô, muốn nói gì đó, môi anh mấp máy nhưng lại không nói nên lời. Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với cô, rất nhiều, rất nhiều chuyện… Cô không biết, hôm đó sau khi đưa cô từ Nhị Viện trở về thành phố, anh cứ ở mãi dưới tòa nhà chung cư cô ở, không hề đi khỏi, anh nhìn ánh đèn phòng cô sáng lên, rồi lại tắt đi, cứ như thể một trái tim từ lúc xao động đến lúc trở nên lạnh lẽo. Từ đầu đến cuối anh và cô vẫn không thể nào có một tiếng nói chung. Anh không biết nên dùng phương thức nào để sống chung với cô, rất muốn trở nên thân thiết, gần gũi với cô nhưng lại bị đả kích bởi sự lạnh lùng của cô. Nhìn bề ngoài có vẻ như anh không có việc gì không thể làm, nhưng kì thực chỉ có bản thân anh biết, thực ra anh yếu đuối, yếu đuối đến đáng thương.
“Sam, tôi ở lại đây là vì những học sinh này.” Thư Mạn cũng không vùng vằng, nhìn thẳng mắt anh nói, “Tôi thích đàn dương cầm, tôi thích những đứa trẻ này.”
Anh buông tay cô ra, “Tôi nhận lời với em là tôi sẽ biểu diễn, đó là vì em.” Sợ cô không nghe rõ, anh nói thêm, “Chỉ là… vì em.”
Đỗ Trường Phong đích thực đã nhận lời với Thư Mạn là sẽ biểu diễn. Bất cứ lý do gì cũng không thể thuyết phục được anh, ai nói anh cũng không nghe, nhưng cô là Thư Mạn, có thể cùng cô biểu diễn trên cùng một sân khấu thực ra chính là giấc mơ bao năm nay của anh, nhất là khi cô nói cuộc sống của cô không còn được bao lâu nữa, cô muốn mượn cơ hội này để quay trở lại sân khấu, hy vọng có thể viết một dấu chấm viên mãn cho cuộc đời mình. Những lời nói ấy, đối với anh mà nói, chẳng khác gì những nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh.
Anh ngầm dò hỏi Vi Minh Luân về bệnh tình của cô, Vi Minh Luân chỉ thở dài: “Anh trai cô ấy là bác sĩ tim mạch nổi tiếng, Lâm Hy cũng là bác sĩ tim mạch, hai người đều là chuyên gia cả, họ đều nói…chỉ có thể tuân thủ theo phương pháp điều trị thôi, anh tự suy nghĩ đi.”
“Thư Mạn rất kiên cường, bệnh tình của bản thân thế nào cô ấy là người rõ hơn ai hết, nhưng cô ấy vẫn sống tích cực, dạy lũ trẻ chơi đàn, dùng âm nhạc để tiếp tục cuộc sống của mình, cô ấy khiến tôi rất khâm phục.”
Thế là anh lại càng kích động hơn, lúc đó anh ôm mặt, nghẹn ngào gần như không nói nên lời: “Tôi đã lãng phí mất mười ba năm trời! Vốn dĩ tôi có thời gian mười ban năm để có thể chung sống với cô ấy, nhưng tôi lại lãng phí…”
“Vì vậy nên bây giờ anh mới phải quý trọng nó.” Vi Minh Luân đặt tay lên vai anh.
Lúc này, anh nhìn cô, có rất nhiều chuyện anh không biết bắt đầu từ đâu, và rồi vẫn chỉ là câu nói đó: “Thư Mạn, tôi đã lãng phí mười ba năm…”
Thư Mạn cười: “Giờ vẫn còn kịp mà, nếu lẫn biểu diễn lần này thành công, cuộc đời anh sẽ lật sang trang mới.”
Cô vẫn không hiểu anh!
Cụt hứng, cuối cùng anh đành ngồi xuống ghế, ánh mặt trời xuyên qua của sổ chiếu vào phòng, úp chụp cả anh lẫn cây đàn vào một vùng sáng chói lóa, khiến người khác không tài nào nhìn thẳng được. Anh nghiêng mặt, nét kiên nghị trên những đường nét khuôn mặt anh càng hiện rõ, sống mũi cao và thẳng, nét môi như thể người ta khắc gọt một cách tinh tế, khiến anh trông có vể giống một bức điêu khắc cô độc.
Nhất thời Thư Mạn bỗng mơ hồ, tai sao cô luôn cảm thấy người đàn ông này như đã từng quen biết từ rất lâu, rất lâu về trước. Cô đã từng gặp anh rồi, phải không?
Rốt cuộc thì cô đã từng gặp anh ở đâu?
Hai người đang trầm tư, bỗng tiếng “tinh tang” vang lên, là Vi Minh Luân đẩy của bước vào, sắc mặt xám trắng, thở hổn hển, thoạt nhìn là biết có chuyện rất quan trọng.
Đỗ Trường Phong và Thư Mạn đồng loạt cùng nhìn về phía anh.
Vi Minh Luân vội vã bước đến, đưa tập giấy tờ trong tay ra: “Buổi biểu diễn của chúng ta bị buộc ngưng lại rồi.”


Ring ring