Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2716 lượt.
liền gọi tất cả con cái về bên cạnh mình, ông không thể nào chịu đựng nỗi đau mất con thêm một lần nào nữa. Nhưng như vậy bi kịch vẫn không ngừng, bất hạnh không thể ngăn cản được, vận rủi vẫn ập đến, đứa con trai thứ là Lâm Khang trong lúc về nông thôn đã yêu một cô thanh niên trí thức địa phương, vì thành phần gia đình của cô gái không tốt nên gặp phải sự phản đối quyết liệt của nhà họ Lâm, thậm chí Lâm Bá Hàn đã muốn đưa Lâm Khang ra nước ngoài, Lâm Khang trong lúc tuyệt vọng đã tự tử cùng bạn gái. Đó lại là một sự đả kích lớn đến Lâm Bá Hàn. Lúc đó nhà họ Lâm lần lượt mất đi ba người con, chỉ còn lại anh ba là Lâm Duy và anh tư là Lâm Sỹ Diên, cùng hai người con gái nữa, nhà họ Lâm từ đó suy tàn.
Cuối “Cách mạng văn hóa”, Lâm Bá Hàn lâm bệnh chết, trước lúc lâm chung còn giao công việc trong gia tộc lại cho hai người chị, dặn dò con trai Lâm Duy và Lâm Sỹ Diên nhất định phải duy trì hương hỏa nhà họ Lâm, lấy vợ có thể không coi trọng môn đăng hộ đốì, nhưng nhất định phải biết sinh con, nuôi con.
Vì vậy, Hương Lan thường khuyên Lưu Yến cố gắng sống tốt với Lâm Sỹ Diên, tốt nhất là sinh mấy đứa con trai, nhưng sau khi Lưu Yến mang bầu Lâm Hy lại cứ kiên quyết đòi phá, bà không chịu làm công cụ sinh sôi nảy nở cho nhà họ Lâm. Điều này dẫn đến quan hệ vợ chồng xấu đi nhanh chóng, thậm chí Lưu Yến còn dùng cả chuyện ly hôn để uy hiếp đòi từ chối việc sinh hạ Lâm Hy. Lâm Sỹ Diên cũng nổi điên lên, ly hôn cũng được, nhưng nhất định phải sinh đứa con này ra đã. Để ngăn cản hành vi quá khích của Lưu Yến, Lâm Sỹ Diên đã rào trước với tất cả các bệnh viện trong Ly Thành, không ai được tiếp nhận phẫu thuật cho bà, hơn nữa còn phái người trông chừng bà rất chặt chẽ. Lưu Yến chống cự rất lâu nhưng rồi cuối cùng vẫn đành sinh ra Lâm Hy.
Sau khi sinh, Lưu Yến mắc chứng trầm cảm, tâm trạng biến động rất lớn, trở nên rất nhạy cảm, động một tí lại nổi cáu, còn không chịu ngủ cùng phòng với chồng. Mặc dù sau này vẫn ở chung với nhau nhưng bí mật giữa hai vợ chồng lại ít đi rất nhiều, Lưu Yến như thể mọc gai khắp người, Lâm Sỹ Diên hễ chạm vào người bà là bà lập tức run lên muốn ngất đi.
Lâm Sỹ Diên đương nhiên không phải tên ngốc, lúc đó ông cũng đã ý thức được rằng có thể trong lòng Lưu Yến đã có người khác, nếu không đã không kháng cự ông thân mật như vậy. Nhưng đây chỉ là ông nghi ngờ thế, bình thường Lưu Yến ở trong nhà suốt, rất hiếm khi ra ngoài giao lưu với thế giới bên ngoài, không có chứng cứ nào cho thấy bà có người khác bên ngoài cả. Nếu không phải là sau kết hôn thì trước khi kết hôn thì sao? Thư Bá Tiêu từng nhắc nhở ông như vậy.
Một câu nói thôi mà đủ làm thức tỉnh người đang nằm mơ.
Giờ Lâm Sỹ Diên mới hồi tưởng lại tất cả mọi chuyện trước và sau khi ông kết hôn với Lưu Yến, Lưu Yến dường như chưa bao giờ thể hiện rõ ràng ra rằng bà yêu ông. Kết hôn bao nhiêu năm rồi mà thực sự là chưa bao giờ bà nói một câu rằng bà yêu ông cả!
Ông phái người đến Đồng Thành, nơi bà sinh ra để ngấm ngầm điều tra và đã nhanh chóng có được kết quả. Trước khi kết hôn, đúng là bà đã từng yêu, thậm chí chuyện tình còn khá rùm beng bởi Lưu Yến còn từng tự sát chỉ vì chuyện yêu đương đó. Nhưng người đàn ông đó là ai Lâm Sỹ Diên không biết được, mà cũng không muốn biết. Cho dù biết rồi thì cũng có ý nghĩa gì cơ chứ? Ông cũng rất sáng suốt, nói chuyện tâm sự thật lòng thật dạ với vợ, tỏ thái độ rằng ông không chấp nhặt quá khứ của bà, chỉ hi vọng vì hai đứa con mà tiếp tục chung sống với ông.
Chiêu này quả nhiên hữu hiệu, tính khí Lưu Yến đã có phần thay đổi, cuộc sống dần trở lại yên bình. Nhưng trong lòng Lâm Sỹ Diên chắc chắn có nỗi niềm, nhất là từ sau khi Lâm Hy sinh ra, bao thể loại dị nghị về đứa bé khiến ông rơi vào hỗn loạn, ông tưởng rằng mình có thể rất ung dung cho qua, nhưng ông biết, ông là người chứ không phải là thần, ông thật sự không thể phớt lờ đi được.
Người đầu tiên tỏ ra nghi ngờ là hai vị lớn tuổi đức cao vọng trọng nhà họ Lâm, bà bác của Lâm Sỹ Diên, cũng chính là hai người chị của Lâm Bá Hàn, tất cả mọi chuyện lớn bé trong nhà họ Lâm chỉ cần hai vị này nói là được. Lâm Sỹ Diên vô cùng kính kọng hai vị trưởng bối, thậm chí có phần nể sợ, lời bà bác nói thì không nghe cũng phải nghe. Khi Lâm Hy được sinh ra, vốn dĩ họ rất vui vẻ, nhưng sau này càng nhìn Lâm Hy lại càng thấy Lâm Hy chẳng giống con cái nhà họ Lâm chút nào, ít nhất là cũng không giống Lâm Sỹ Diên.
Không giống với vẻ khôi ngô tuấn tú của Lâm Nhiên, mặc dù Lâm Hy trông cũng nhã nhặn nhưng rõ ràng là không di truyền bất cứ đặc điểm nào về ngoại hình của bố, thậm chí cũng chẳng giống Lưu Yến là mấy. Hai bà bác của Lâm Sỹ Diên cũng nhiều lần bóng gió, ý tứ rất rõ ràng, đại ý đã bị “cắm sừng”, lại còn nuôi con không công cho người ta nữa. Lâm Sỹ Diên không tin là Lưu Yến phản bội ông, vẫn ra sức nói đỡ cho vợ, bởi khi Lưu Yến mang thai Lâm Hy lúc nào cũng bên ông một bước không rời, thực sự không hề có thời gian và cơ hội ngoại tình. Ông không muốn chỉ vì một chút suy nghĩ không cẩn thận mà phá hỏng mất một gia đìn