Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2709 lượt.
chắc cũng là do chịu ảnh hưởng của chuyện này.”
“Đúng vậy, đây là trách nhiệm của em, cũng là trước lức lâm chung mẹ đã dặn dò riêng với em.”
“Ân oán của người đời trước dựa vào cái gì mà bắt chúng ta phải chịu hậu quả chứ? Nói cách khác, chuyện của chúng ta đời này tại sao lại để bọn trẻ Lâm Hy phải hứng chịu hậu quả chứ?”
“Số! Tất cả đều là cái số cả! Sinh ra trong gia tộc như thế này, không một ai có cơ hội được lựa chọn hết. Nếu có thể lựa chọn, em cũng sẽ chọn được sinh ra trong một gia đình bình thường, vợ con sum vầy vui vẻ, không giống như bây giờ, có vợ có con đấy nhưng nào ai coi em ra gì đâu? Nhất là Lưu Yến, vừa nhìn thấy em là mặt chẳng còn ra cái mặt nữa...” Lâm Sỹ Diên nhắc đến vợ là lại u sầu thở dài than vãn.
Lâm Duy không nói lời nào nữa, ánh mắt lơ đễnh, dường như có tâm trạng dằn vặt vương vấn trên đôi mày. Ngoài cửa sổ, màn đêm sâu thẳm, một mảnh trăng khuyết treo vắt trên ngọn cây, không ai chú ý đến một người thanh niên đang xuyên qua vườn hoa lao điên cuồng ra khỏi cửa, mất hút trong màn đêm vô tận…”
Nụ Cười Của Quỷ Sa Tăng
Mưa suốt bao ngày trời.
Mưa dầm mùa xuân luôn khiến tâm trạng người ta buồn chán, khó chịu.
Lâm Hy đứng trước cửa sổ căn hộ chung cư, mưa rơi rả rích, trông như một tấm lưới tơ bạc khổng lồ chụp trọn lấy tất cả mọi thứ trong trời đất. Cả thành phố ướt dầm dề, mây đen xám xịt che kín hết cả bầu trời, những tòa nhà trong mưa mờ mịt ánh lên màu hoàng hôn, rõ ràng đang buổi sáng mà trông cứ như hoàng hôn vậy.
Đêm qua lại là một đêm không ngủ. Cứ mê man mãi, anh mơ thấy chỉ một mặt biển màu đen, những con sóng lớn cũng màu đen lặng lẽ, mang theo sức mạnh ngấm ngầm từ chân trời ập đến cuồn cuộn. Anh không có chỗ nào để trốn đi được, từ từ bị màu đen đáng sợ ấy nhấn chìm từng chút từng chút một. Xung quanh nước biển lạnh băng từ bốn phương tám hướng ập đến dội vào người anh, xâm nhập vào máu, dường như anh có thế nghe thấy tiếng thể xác mình đang mục nát, từ lục phủ ngũ tạng cho đến đại não, từ linh hồn cho đến trái tim, từ từ mục nát thối rữa, rỉ ra chất dịch sền sệt đen sì. Cuối cùng chỉ còn lại cái vỏ bọc mục ruỗng nổi lềnh bềnh trên mặt biển đen ngòm, không đau khổ, không bi thương, không hận, cũng không yêu, cứ trôi trôi theo sóng biển như thế, cứ trôi nổi mãi...
Văn Uyển Thanh thì bố mẹ đã mất hết, cô chủ yếu sống bên Mỹ, được ông cậu bên đó nuôi nấng trưởng thành, tốt nghiệp đại học danh tiếng, bối cảnh gia đình cũng đơn giản. Đương nhiên, tất cả những điều này đều là giả. Quan trọng nhất là Lâm Hy thích dáng vẻ yêu kiều của cô, trong một lần gặp tình cờ, chỉ một cái liếc mắt của cô thôi đã khiến anh đờ đẫn, anh có cảm giác đây chính là người mà mình đang tìm kiếm. Anh không hề trao đổi hay thông báo gì trước với bố cả, tự đăng ký kết hôn luôn bên Mỹ rồi sau đó trực tiếp dẫn về nhà. Điều bất ngờ là bố anh không nói gì, thái độ rất khách sáo, nhưng ánh mắt ông khi nhìn Văn Uyển Thanh lại luôn mang một thứ gì đó như kiểu thách thức, như thể có ý ‘Xem cô có thể làm được gì’ vậy. Lâm Hy không phải thằng mù, anh chỉ là giả mù vậy thôi.
Trong con người Văn Uyển Thanh có thứ khiến anh yêu say đắm. Không nói rõ ràng được đó là gì nhưng anh khẳng định là có một thứ gì đó. Có lúc anh nồng nhiệt say đắm cô, nhưng có lúc lại lạnh nhạt như băng đá, bởi anh không nắm chắc được rằng bản thân mình nên đối xử với cô như thế nào. Thân xác cô thuộc về anh, vậy còn linh hồn cô thì sao?
Anh luôn tò mò, cô đã giao linh hồn của cô cho ai rồi?
Anh đã từng nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng chưa bao giờ nghĩ đó lại là Diệp Quán Ngữ, đúng là anh đã để sót mất một người quan trọng. Nhưng cũng chẳng sao, dù thế nào thì cũng đều bị người ta âm mưu tính toán trước cả, thì người đó có là ai cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Hai người hẹn gặp nhau trong một quán cà phê. Ngoài Chung Đồng không còn ai ở đó nữa.
Lâm Hy nhìn Văn Uyển Thanh, người sắp trở thành vợ cũ của anh, vẻ mặt bình tĩnh, lúc ký tên cũng có vẻ rất tùy ý, giống như thường ngày anh xử lý những tờ trình ở công ty vậy, rành mạch, dứt khoát, không một chút dây dưa rườm rà gì. Nhưng Văn Uyển Thanh lại do dự chốc lát, mắt cô trước sau gì cũng không nhìn thẳng vào Lâm Hy, lặng lẽ ký tên mình vào đơn ly dị, Lâm Hy không quên nhắc nhở cô: “Nghĩ kỹ rồi chứ, đừng có ký Văn Uyển Thanh lại nhầm thành Lý Thái Anh đấy nhé.”
Tay Văn Uyển Thanh run run.
Cô do dự một chút, rồi không thèm ngó nhìn anh nữa, cúi đầu ký tên.
Lâm Hy mỉm cười nói: “Chắc là cô không ngờ tới chứ gì, không ngờ một nửa tài sản của tôi lại chỉ có đến thế này thôi, tiền gửi tiết kiệm một trăm tám mươi ngàn, bất động sản chỉ có căn nhà cũ trên phố Thúy Hằ sắp bị dỡ bỏ, cộng thêm cổ phiếu và tiền quỹ cũng chẳng đáng là bao, thật là quá chua xót. Chắc là khiến cô phải thất vọng lắm nhỉ, ngủ với tôi suốt mấy năm trời mà cuối cùng chỉ có được bao nhiêu thế thôi...”
Mặt Văn Uyển Thanh biến sắc, chiếc cằm xinh đẹp hơi run run.