Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2711 lượt.
đã đâm Diệp Quán Thanh liên tiếp mấy nhát. Còn về nhát dao chí mạng kia có phải là do anh đâm hay không thì bản thân anh cũng không rõ nữa. Đến bản thân anh còn không rõ thì những người khác làm sao mà rõ được? Xem chừng Sam sắp bị lôi ra tập bắn rồi!
Tối hôm Lâm Hy được thả về, trời đổ mưa to gió lớn, không khí trong căn nhà trên phố Tử Đằng của nhà họ Lâm chỉ một vẻ vắng lặng u ám, những người bạn thân mặt mày ủ ê, than ngắn thở dài.
“Nói đi, các người hãy nói đi, phải làm thế nào tôi mới có thể giúp nó thoát khỏi tử hình? Dù có phải khuynh gia bại sản tôi cũng không tiếc...” Suốt từ đầu đến cuối Lâm Sỹ Diên chỉ nói đi nói lại được một câu ấy, rồi lại đưa mắt nhìn sang Lâm Duy, “Chẳng phải anh nói chúng nó sẽ không có chuyện gì sao, nhưng tại sao Sam vẫn còn đang ở trong đó, tháng sau là phải ra tòa rồi?”
Lâm Duy trong lòng như đã có dự tính sẵn: “Cũng không phải là không có cách giải quyết...”
“Vậy phải làm thế nào mới giải quyết được?” Lâm Sỹ Diên hỏi dồn lại Lâm Duy.
“Đừng cuống, từ từ nghe tôi nói.” Lâm Duy dù sao cũng xuất thân là một luật sư, trong số những người trong phòng chỉ có ông là bình tĩnh nhất, trong khi tất cả mọi người đều nhìn ông sốt ruột thì ông vẫn ung dung thong thả, “Xét tình hình bây giờ mà nói thì có hai trường hợp để thằng bé có thể được xét miễn án tử hình. Thứ nhất, nếu người hành hung chưa đủ mười tám tuổi thì có thể miễn tử hình, nhưng vẫn phải bị kết án. Còn một trường hợp nữa, nếu người hành hung bị bệnh thần kinh, ít nhất lúc phát bệnh sẽ rơi vào trạng thái vô ý thức, vậy thì cũng sẽ được miễn khỏi trách nhiệm hình sự...”
“Sam bao nhiêu tuổi rồi?” Ngay lập tức có người hỏi.
Lâm Sỹ Diên nghĩ ngợi, rồi lại lắc đầu: “Thằng bé sắp mười chín.”
“Vậy...”
Căn phòng rơi vào im lặng khiến người ta nghẹt thở.
Lưu Yến nhìn mọi người xung quanh, lập tức lộ ra vẻ mặt sợ hãi, giọng nói cũng run run: “Đây là chuyện phạm pháp, Sỹ Diên, anh phải suy nghĩ kĩ càng một chút, lẽ nào thanh danh bao thế hệ nhà họ Lâm chúng ta...”
“Chẳng lẽ em định giương mắt nhìn thằng bé phải chết hay sao?” Lâm Sỹ Diên ngắt lời vợ, “Em nghĩ rằng tôi không sợ chắc? Em tưởng rằng tôi không biết đây là chuyện phạm pháp hay sao? Nhưng thanh danh bao đời nay của nhà họ Lâm so với mạng sống của Sam có đáng là cái gì, chỉ cần giữ được mạng sống của nó, tôi không tiếc bất cứ giá nào! Nếu không thì làm sao tôi xứng với bố mẹ thằng bé? Mà bản thân tôi cũng không sống nổi...”
“Chẳng lẽ anh không sợ vì thế mà lương tâm mình bất an sao? Mẹ thằng bé đã chết ấy cũng là một mạng sống đấy!” Câu nói của Lưu Yến như đánh trúng điểm yếu của Lâm Sỹ Diên.
Lâm Sỹ Diên im lặng. Mãi lâu sau, ông mới buồn bã nói: “Tôi biết, tôi biết lương tâm bất an là như thế nào, năm đó khi mẹ thằng bé chết trên giường đẻ, bố nó cũng lại chết theo, lương tâm tôi bất an đến mãi tận bây giờ, nó thực sự dằn vặt khiến con người ta không còn là con người nữa! Nhưng, vẫn là câu nói đó, so sánh với sinh mạng của thằng bé, cho dù tôi không chịu đựng được cũng phải chịu đựng sự dằn vặt này, tôi đã chịu đựng suốt hơn mười năm rồi, giờ cũng chẳng sợ phải tiếp tục chịu đựng nữa.”
Nói vậy, nước mắt từ trong khóe mắt ông tuôn trào ra như suối. Ông lau nước mắt, không kiềm chế nổi đau thương. Thư Bá Tiêu đặt tay lên vai ông, tỏ ý ủng hộ.
Lâm Sỹ Diên cảm kích ngẩng đầu lên nhìn Thư Bá Tiêu không nói nên lời.
Lâm Duy nhìn mọi người xung quanh khắp một lượt rồi mới tiếng: “Mọi người đã quyết định chưa?”
“Còn có thể thế nào được nữa, chỉ đành vậy thôi.” Những bạn bè thân thích nhà họ Lâm nói.
Lâm Duy trịnh trọng gật đầu: “Vậy thì được rồi, chuyện này cứ để tôi lo, nhưng mọi người phải nhớ, ngoài sự khiển trách lương tâm, mọi người còn phải làm một chuyện quan trọng khác nữa.”
“Chuyện gì?” Mọi người đồng thạnh hỏi.
“Giữ bí mật!” Lâm Duy nghiêm mặt, nói rõ ràng từng câu từng chữ, “Mỗi người trong chúng ta ở đây ngày hôm nay nhất định lúc nào cũng phải nhớ, bí mật này không chỉ liên quan đến mạng sống của Sam, mà còn liên quan đến rất nhiều người vô tội khác nữa, bởi để làm được việc này, ắt sẽ phải liên lụy đến rất nhiều người. Nếu như bí mật bị tiết lộ, hậu quả thế nào chắc mọi người cũng biết.”
Nói xong, ông lại hướng ánh mắt nhìn sang Lâm Sỹ Diên, “Bây giờ, chú chỉ làm hai việc, thứ nhất là điều động tất cả nguồn vốn có thể điều động được để chứng minh Sam, cũng chính là Đỗ Trường Phong, rằng thằng bé là một bệnh nhân mắc bệnh tâm thần, bao gồm cả tiểu sử bệnh án, tất cả những thứ như nhân chứng, vật chứng và giám định tư pháp, không được bỏ qua bất cứ tình tiết nhỏ nào, nếu không thì bao nhiêu công sức trước đó cũng sẽ đổ xuống sông xuống biển hết. Thứ hai, là từ giờ trở đi chú phải nhớ kĩ, đứa con trai của chú, Đỗ Trường Phong, thằng bé không phải là một người bình thường, hồi còn nhỏ đã từng phải chịu đả kích và mắc bệnh tâm thần, đến giờ vẫn chưa hồi phục, nó:là:một:người:điên!”
Mắt Lâm Sỹ Diên đờ đẫn: “Nó… là một người điên...”
“Nói to lên!”
“Nó là một người điên!” Lâm