Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2698 lượt.
..” Bà Bối La thở dài, đau buồn nhìn Diệp Quán Ngữ, thật tình không nỡ lòng nào.
Diệp Quán Ngữ rất ngạc nhiên: “Bà phải đi sao?”
“Đúng vậy, bệnh phổi của ta lại tái phát rồi, phải quay lại Pháp để dưỡng bệnh, vốn dĩ ta muốn chết ở đây cũng tốt, nhưng bên đó còn quá nhiều việc cần ta sang xử lý, hơn nữa ở đây cũng chẳng có người thân nào cả, có chết rồi thì ngay đến người thăm mồ thăm mả cũng không có.”
Bệnh phổi? Sao trước giờ có nghe bà nói gì đâu?”
“Ừ, bệnh cũ đã mấy chục năm nay rồi, lần này tái phát dữ lắm, sợ không qua khỏi.” Bà vẫn mỉm cười, nói chuyện sống chết mà cứ bình thường như đang nói chuyện thời tiết vậy, “Hôm nay ta gọi cậu đến đây là muốn hỏi cậu, có muốn cùng ta sang Pháp không? Đừng vội trả lời, nghe ta nói đã, ta quý cậu, con trai ạ. Nếu cậu muốn, ta sẽ nhận con làm con nuôi. Sang Pháp, con có thể có được tất cả mọi thứ mà con muốn, ta không con không cái, cũng chẳng có người thân nào còn sống cả, tất cả mọi thứ của ta đều là của con...”
“Không, không, bà ơi, không thể được!” Diệp Quán Ngữ vẫn quen gọi bà là “Bà”, anh lắc đầu, “Cháu không thể bỏ lại người thân mà đi một mình được, mẹ cháu, còn cả em trai cháu đều cần có cháu chăm sóc. Hơn nữa, cháu không hiểu biết tí gì về nước ngoài cả, đi rồi lại chẳng làm được việc gì, cháu phải ở lại đây bên cạnh người thân của cháu.”
“Con đúng là một đứa con hiếu thảo, khiến ta rất cảm động, cũng khiến ta lại càng yêu quý con hơn, Quán Ngữ.” Bà lão thở dài, giọng nói trước đó vốn khàn khàn bỗng nhiên trở nên nghẹn ngào, “Nhưng thực sự ta rất nuối tiếc nếu phải xa con, không ngờ những năm tuổi già lại có thể gặp được một người có thể khiến ta vui như con, khiến ta nghĩ đến rất nhiều chuyện ngày xưa, rất nhiều, rất rất nhiều chuyện... Trong con người của con, ta thấy được hình bóng rất quen thuộc, cho dù là rất mơ hồ, nhưng vẫn cảm thấy như được an ủi, thậm chí là cảm kích, cảm ơn Thượng đế đã cho ta được gặp con trong đoạn cuối cuộc đời này...”
“Bà ơi, bà đừng nản lòng, bệnh của bà sẽ khỏi thôi...”
“Không, không, điều ta muốn không phải là vậy.” Bà lão yếu ớt xua tay, từ từ nhắm mắt lại, có lẽ là bệnh đã lâu lắm rồi, nói mấy câu chuyện mà người đã mệt mỏi lắm.
Thế nên Diệp Quán.Ngữ không nói nữa, im lặng nhìn bà, để bà nghỉ ngơi.
Ánh hoàng hôn của mặt trời giờ chỉ còn lại một góc nghiêng nghiêng. Trong phòng vắng lặng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng kêu tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường cho biết rằng thời gian vẫn đang trôi.
“Quán Ngữ, cháu có muốn biết quá khứ của ta không?” Mãi lâu sau, bà Bối La mới lại mở mắt ra, trong mắt hình như có lệ, nhưng tinh thần bà đột nhiên phấn chấn hẳn lên, như vừa có quyết định gì to tát lắm, phấn khích đến nỗi ngực cũng phập phồng vì thở mạnh, “Ta muốn nói! Con à, ta đã kìm nén suốt ba mươi mấy năm, ta sợ nếu cứ tiếp tục không nói ra thì ta sẽ phải mang những chuyện đó xuống mồ mất. Ta không cam tâm một mình lặng lẽ ra đi, lại càng không muốn mang theo tất cả những vướng bận thế tục, ta muốn có người để giao phó, sau khi đã giao phó xong hết tất cả ta mới yên tâm mà đi được...”
“Bà, hình như bà mệt rồi, bà nghỉ cho khỏe lại đã rồi hãy nói...”
“Không sao, ta không yếu đến mức như vậy đâu, hãy để ta nói, biết đâu ta lại thay đổi ý định ngay đấy.” Bà Bối La nãy còn ốm yếu là vậy thế nhưng đột nhiên như được chích thuốc kích thích, bà suýt nữa là ngồi hẳn dậy, tay bà đặt lên ngực, cố gắng điều chỉnh tâm trạng cho bình tĩnh lại đôi chút. Bà cười, cứ cười vậy thôi, như bông hồng đằm thắm mùa hạ. Chưa bao giờ bà đẹp như vậy, gò má vốn trắng bệch giờ lại hơi hơi ửng hồng, như thiếu nữ chớm yêu gặp được người yêu đã xa cách lấu ngày, xúc động khó lòng kiềm chế nổi cảm xúc.
Thế rồi bức màn che của thời gian nhẹ nhàng được vén lên, câu chuyện thuộc về thời đại xa xưa đó lại được mở ra khi màn đêm sắp buông xuống, mỗi trang đều lóe lên ánh hào quang cổ xưa.
Bà Bối La nói, xuất thân của bà không hề thần kì như mọi người trong phường bàn ra tán vào, bố mẹ bà đều là những người dân bình thường, thời chiến loạn cũng từng sống lang bạt nay đây mai đó, hồi còn nhỏ bà cũng cùng bố mẹ chịu nhiều khổ cực. Kháng chiến kết thúc, bố dạy học ở một trường trong tỉnh thành, vốn dĩ cả gia đình sống rất yên bình. Khi bà mười bảy tuổi, trông vô cùng xinh đẹp, lại rất giỏi ca múa. Trong một lần hội diễn văn nghệ đón Tết, tiết mục của trường bà được chọn, buổi biểu diễn thành công tốt đẹp, có thể nói là nó đã thay đổi cả cuộc đời của bà. Tiết mục đó là một bài múa “Hoa nhài”, bà là người dẫn đầu một nhóm thiếu nữ xinh như hoa, cầm giỏ hoa vui múa tung tăng, trong tiếng nhạc cảm động lòng người, nụ cười của bà thật đúng là nghiêng nước nghiêng thành. Đến giờ bà vẫn còn giữ một tấm ảnh biểu diễn hồi đó, vẻ đẹp cả đời chỉ nở rộ trong chính giây phút đó. Vì nở rộ quá, nên mới lại khiến tuổi thanh xuân của bà lụi tàn quá sớm... bà ngập ngừng nói như vậy.
Buổi biểu diễn kết thúc, mấy người trông có vẻ như lãnh đạo bước lên sân khấu bắt tay các diễn viên, trong đó có một người đàn ông trung niê