Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2696 lượt.
n đeo kính nắm tay bà, nắm mãi đến hẳn một phút lận, lại còn chụp ảnh chung với bà. Bối La ngày đó ngây thơ chẳng thấy gì đặc biệt, dưới ánh đèn mờ ảo của sân khấu, thậm chí người đàn ông đó trông như thế nào bà cũng không nhìn rõ. Nhưng chính vào lúc đó, cuộc đời đã bắt đầu bày trận mai phục, khi bà đã bị lọt vào trong đó, ngoài sự thận trọng và sợ hãi của thiếu nữ thì chẳng còn gì khác. Tất cả mọi thứ đều không nằm trong tầm kiểm soát của bà, ngay từ khi người đàn ông đó tấn công bà đã bị chiếm đóng, không một chút phòng bị. Tuổi tác của ông ta cũng đáng tuổi bố của bà, thế mà lại có được tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của bà, và cả cơ thể còn đang bó nụ chờ nở của bà.
Để tránh khỏi tai mắt của mọi người, ông ta tìm lý do đưa bà đến Đồng Thành, sắp xếp cho bà ở trong một dinh thự rất đẹp, chính là Thanh Thủy Đường ngày hôm nay. Sự chiều chuộng mà ông dành cho bà đúng là đặc biệt, không có lời nào diễn tả. Khi nỗi sợ hãi được thay thế bởi sự ngưỡng mộ và sùng bái, bà dần dần bị sự quả quyết của người đàn ông này khuất phục. Nghe nói, người đàn ông này là một nhà đại tư bản, tổ tiên mở tiệm thuốc, đã từng du học nước ngoài, thế lực gia tộc rất lớn. Đêm trước của nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa thành lập, vì đã giúp chính phủ xây bệnh viện, phát triển ngành y dược nên cũng dần dần bước chân vào con đường chính trị, thăng quan tiến chức rất nhanh. Cả gia tộc hi vọng ông sẽ làm nên thành tựu lớn trong giới chính trị, nào ngờ sự việc bại lộ, chuyện của ông và bà bị người ta lật tẩy.
Đúng lúc đó Bối La lại mang thai, nếu như mọi chuyện bị vạch trần thì tiền đồ của ông coi như tiêu tan hết. Thế nên gia tộc nhà họ yêu cầu bà phải bỏ đứa bé đi, bà không đồng ý, kiên quyết đòi sinh ra. Nhưng một người con gái yếu mềm làm sao đối phó được với cả một gia tộc lớn như vậy, bà bị bắt ép đến bệnh viện phá thai, khi đó thai nhi đã được tám tháng, trong quá trình giằng co, bà bị động thai phải vội vàng đưa đến bệnh viện. Kết quả đứa bé bị sinh non, bà cũng mất quá nhiều máu, suýt nữa thì ngay đến cả mạng sống cũng không giữ được. Sau khi xuất viện, bà lập tức bị điều đi ngoại tỉnh.
“Cả đời ta cũng vẫn nhớ tình cảnh ngày hôm đó, người nhà bọn họ đến rất đông, lôi ta đến bệnh viện, bất kể ta có khóc, có van xin thế nào cũng vô ích. Đã hơn tám tháng rồi, đứa bé cũng đã sắp sinh ra rồi mà họ cũng không chút động lòng, tàn nhẫn giết chết đứa con ngay trong bụng ta. Ngay đến mặt con ta cũng không được nhìn thấy, chỉ biết nó là một đứa con trai... Đáng hận là, sự việc từ đầu đến cuối ta không hề nhìn thấy ông ấy, sự lẩn tránh của ông ấy chính là ngầm bị khuất phục bởi chuyện này rồi. Mấy chục năm đã qua, ta vẫn hay mơ thấy đứa con đang khóc, duy nhất là không mơ thấy hình dáng con thế nào...”
Nói đến đây bà dường như đã lấy hết sức bình sinh, khuôn mặt đầy những nếp nhăn đã tràn trề nước mắt. Thật khó mà tưởng tượng được, một con người đã phải chịu đựng nỗi đau thương suốt ba mươi mấy năm trời thì dằn vặt đến thế nào! Nỗi đau đó sẽ không bao giờ mất đi theo dòng chảy của năm tháng, bà nghiêng người cúi mặt xuống nức nở. Diệp Quán Ngữ ngồi xuống bên giường vỗ vai bà, bà xua tay, lại nói tiếp: “Đừng lo cho ta, nói ra được là tốt rồi, đã chôn vùi trong lòng suốt hơn ba chục năm trời, giờ thì cuối cùng cũng giải thoát được khỏi lòng. Nếu không lại phải mang theo xuống dưới mồ, làm sao ta yên nghỉ được.”
“Vậy sau đó thì sao?” Diệp Quán Ngữ không muốn hỏi, nhưng lại rất tò mò muốn biết.
“Sau đó, sau đó... Cách cũng khoảng mười năm sau đó, cha ta qua đời, ta mang tro cốt của cha ta về tỉnh thành mai táng cũng không biết bằng cách nào mà ông ấy biết được chuyện này mà tìm thấy ta... Khi đó, ông ấy đã là một quan chức cao, thân phận hiển hách, ông ấy sám hối với ta, nói khi xưa cũng là do không thể làm chủ được bản thân, làm sao ta nghe cho lọt tai được chứ... Nhưng ta lại không thể nào rời khỏi tỉnh thành được, vì mẹ ta cứ kiên quyết không chịu đi, bà muốn ở lại bầu bạn với cha ta. Con người ta một khi đã già rồi thì chỉ muốn lá rụng về cội mà thôi. Hai năm sau mẹ ta cũng qua đời, không lâu sau, ‘Cách mạng văn hoá’ nổ ra, ông ấy phải chịu đả kích vì vốn xuất thân là một nhà tư bản, ta cũng bị liên lụy, bị Hồng vệ quân bắt lôi đi biểu tình. Sau khi ông ấy biết được tình hình liền thức trắng đêm phái người đưa ta đến Hồng Kong, rồi lại chuyển đường đưa đi Pháp. Đến Pháp rồi ta mới biết, thực ra phần lớn gia sản gia tộc nhà họ đều ở nước ngoài... Ta sống một mình ở Pháp, không hề rõ tình hình trong nước, chỉ biết là gia tộc bọn họ phải chịu đả kích rất lớn, ông ấy đã không thể cố gắng đến phút cuối, và đã qua đời vào thời cuối của cuộc ‘Cách mạng văn hóa’. Đêm trước khi ông ấy qua đời còn gửi cho ta một bức thư, phó thác cho ta rất nhiều chuyện, hi vọng kiếp sau sẽ đến bù đắp những gì ông ấy đã nợ ta...”
“Đã bao năm rồi, ta sống một mình ở Pháp, bên cạnh còn có cả một lũ người vây quanh, nhưng sao ta luôn có cảm giác cô đơn đến thế... Ta cũng đã hạ quyết tâm lớn lắm mới về nước xem thế nào. Thanh Thủy Đường vẫn bộ