Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2693 lượt.

dạng như ngày xưa, vừa bước vào cái sân này là ta đã biết, ông ấy chưa bao giờ ngủ trong tim ta, ông ấy vẫn luôn sống mãi... Mỗi hòn gạch ở đây, mỗi viên ngói ở đây đều đã chứng kiến ân oán giữa ta và ông ấy, hơn ba chục năm đã trôi qua rồi, ngoảnh đầu lại nhìn, ta phát hiện thứ chống đỡ để ta sống đến được tận ngày hôm nay thực ra không phải là hận ông ấy, mà là yêu, là yêu! Ta yêu ông ấy, chưa bao giờ thay đổi cả! Trong dinh thự này, nơi đâu cũng có hình bóng của ông ấy, tối ngủ, ta luôn nghe thấy tiếng bước chân của ông ấy vọng lại trong đêm, còn cả tiếng thở dài nữa.
Bỗng nhiên ta hiểu ra, nguyên nhân mà ban đầu khi rời khỏi Trung Quốc vì sao ông ấy lại khăng khăng đòi chuyển tên dinh thự này sang tên ta. Ông ấy nói, sớm muộn gì em cũng sẽ trở về, tôi sẽ ở đây đợi em, nhất định em sẽ cảm thấy được tôi đang ở bên cạnh em, như vậy, em sẽ không còn hận tôi nữa, trăm năm sau, nơi đây sẽ là phần đất mộ của tôi và em... Lúc đó, khi ta nghe thấy những lời này, ta khóc đến suýt ngất... Nhưng ta vẫn không muốn được chôn ở đây, cả đời này ta đã chịu đựng đủ những đau khổ mà ông ấy và gia đình ông ấy đem đến cho ta, ta muốn ra đi thật nhẹ nhàng, sạch sẽ, kiếp sau ta cũng không muốn nhận ra ông ấy nữa, cứ coi như là một giấc mộng thật dài thật dài, giấc mộng này đã kéo dài suốt cả cuộc đời ta, cuối cùng cũng đã đến lúc kết thúc rồi...”
Bà Bối La kể xong câu chuyện này dường như đã thanh thản nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bà cười thư thái, cùng lúc đó tháo chiếc nhẫn đang đeo trên ngón tay của bà ra, đưa cho Diệp Quán Ngữ: “Con trai, hôm nay ta gọi con đến, chính là muốn kết thúc một việc cuối cùng, con là người duy nhất đáng để ta tín nhiệm trên thế giới này, vì vậy xin con hãy nhận lấy cái này, dù thế nào con cũng phải nhận lấy, sau này sẽ cần dùng đến.”
Đây là một chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh biếc, màu xanh bí ẩn, để lộ thứ ánh sáng mờ gom lại bên trong, đó là thứ ánh sáng lấp lánh đọng lại qua năm tháng, cho dù là trong căn phòng tối tăm cũng phát ra vầng sáng chói lóa khiến người ta không dám nhìn thẳng vào. Anh cầm chiếc nhẫn nhìn ngắm rất kĩ, nhìn thấy mặt trong chiếc nhẫn khắc hai chữ “Bỉnh Sinh”.
“Bỉnh Sinh?” Diệp Quán Ngữ không hiểu nghĩa của nó.
“Đó là tên tự của ông ấy.” Bà Bối La giơ tay lên cho anh xem, “Ban đầu đó là vật đính ước ông ấy tặng cho ta. Ta không muốn đem xuống mồ, vậy nên quyết định tặng nó cho con...”
“Không, không, vật quý trọng như vậy làm sao cháu có thể nhận được?” Diệp Quán Ngữ giật mình, vội đưa lại chiếc nhẫn.
Bà Bối La nói: “Con trai, con nhất định phải nhận lấy! Đây không phải là một chiếc nhẫn bình thường, mà là một tín vật, giá trị thực của nó không chỉ đơn giản là giá trị của một chiếc nhẫn thôi đâu, sau lưng nó là cả một tài sản khổng lồ, lớn đến mức con không thể nào tưởng tượng nổi. Ta giao nó cho con vì ta cảm thấy con là một người thành thật và chính trực, ta không còn người thân nào khác nữa, nếu không tìm được người phó thác trước khi nằm xuống thì chiếc nhẫn này sẽ mất đi ý nghĩa tồn tại của nó, tài sản sau lưng nó cũng sẽ tiêu tan như mây khói, con có hiểu ý của ta không?”
Diệp Quán Ngữ vẫn có vẻ mù mờ chưa hiểu, bà Bối La liền đặt chiếc nhẫn trong một cái hộp, nói bằng giọng như ra lệnh: “Nếu con không chịu nhận, thì ta sẽ chẳng sống được đến khi trời sáng đâu!”
“Bà...” Diệp Quán Ngữ nắm chiếc hộp mà cảm giác nó như thể nặng ngàn cân vậy, không dám tùy tiện gật đầu.
“Đừng từ chối nữa, nếu không ta sẽ trách con đấy. Dưới đáy cái hộp này có một địa chỉ, đến khi nào con cần được giúp đỡ, thì hãy mang chiếc nhẫn này đến Pháp gặp ta, cho dù ta không còn trên đời này nữa, thì chỉ cần có chiếc nhẫn này, nó sẽ giúp con đạt được nguyện vọng của mình, nhớ kĩ lấy, không được để mất! Nghe rõ chưa?”
Cuộc sống vẫn diễn ra như thường.
Diệp Quán Ngữ còn nhớ, khi đó anh cẩm chiếc nhẫn và suy nghĩ rất nhiều ngày, anh luôn không hiểu ngoài một chiếc nhẫn ra thì nó còn có thể có ý nghĩa gì nữa. Nhưng anh nghĩ, nếu đã là đồ bà Bối La tặng thì cho dù nó chỉ là cái nhẫn cũng phải giữ gìn thật tốt, đây là một sự giao phó và tín nhiệm nặng nề đầy trách nhiệm! Anh không hề hi vọng chiếc nhẫn này sẽ mang đến kì tích gì cho tương lai của mình, với cuộc sống của anh bây giờ, mơ ước chính là thứ nhỏ bé không đáng tiền nhất. Nhưng những lúc đêm khuya vắng lặng, một mình anh lại thẫn thờ dưới ánh trăng trên mảnh đất hoang ngoài lán công trường, tâm trạng khó mà bình tĩnh được. Nỗỉ xức động mà bà Bối La mang lại cho anh khiến anh không bao giờ trở về lại được với sự đơn thuần của ngày xưa, lần đầu tiên anh thấy cuộc đời con người lại là một chuyện phức tạp đến vậy, một giấc mơ, lại có thể mơ mãi suốt cả cuộc đời...
Đúng vậy, một giấc mơ có thể mơ suốt cả một cuộc đời.
“Anh, anh đang nghĩ gì vậy?” Không biết Văn Uyển Thanh đã ra từ lúc nào, cầm cốc cà phê đặt trước mặt anh, Diệp Quán Ngữ giờ mới định thần lại, ngước mắt lên nhìn cô. Đang trong những ngày xuân ấm áp, Văn Uyển Thanh mặc một chiếc váy may thêu màu hồng mỏng, chiếc váy rộng thoải mái ki


Old school Swatch Watches