Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2691 lượt.
ểu Hàn Quốc vẫn không che đi được cái bụng đang hơi nhô lên. Ánh mắt của Diệp Quán Ngữ dừng lại trên cái bụng của cô, “Mấy tháng rồi?”
“Gần bốn tháng.” Văn Uyển Thanh bất giác xoa xoa bụng.
Diệp Quán Ngữ mặt tỉnh bơ: “Em định sinh nó thật à?”
Văn Uyển Thanh vừa nghe vậy liền cuống cả lên, cô hiểu Diệp Quán Ngữ nhất, khi mặt anh tỉnh bơ chính là lúc anh đáng sợ nhất, một ánh mắt thiếu thận trọng cũng có thể dồn người ta vào chỗ chết. Lức này, ánh mắt của anh lạnh đến nỗi khiến người ta khiếp sợ. Văn Uyển Thanh vô cùng sợ hãi, theo bản năng, cô lùi lại phía sau: “Anh, anh hãy tha cho đứa bé này đi, nó vô tội nó là con của em, em sẽ không để nó mang họ Lâm đâu...”
“Nó không mang họ Lâm thì không phải là con cái nhà họ Lâm sao?” Diệp Quán Ngữ cầm cốc cà phê lên, trên mặt không một chút xúc cảm, vẫn không nhìn ra được một chút manh mối gì. Nhưng đôi mắt anh đã hơi nheo lại, ánh mắt vô tình hay hữu ý nhìn vào bụng của Văn Uyển Thanh, đây thực sự là một tín hiệu nguy hiểm. Mỗi khi anh nheo mắt nhìn ai đó, đa phần là người đó sẽ gặp rắc lối, Văn Uyển Thanh bước lên phía trước, “phịch” một tiếng, quỳ xuống trước mặt anh: “Anh, em biết anh rất không vui, nhưng ngoài đứa con này ra, em đã không còn gì nữa rồi, bao năm qua, thực ra chẳng có gì thuộc về em cả,.,”
“Em thật là ngang bướng!” Diệp Quán Ngữ vung tay, cốc cà phê văng ra xa, vỡ tan tành, “Chỉ tại tôi nuông chiều quá nên em mới đâm hư ra thế này! Em có đầu óc suy nghĩ hay không vậy, sinh một đứa trẻ ra, để nó không có bố, như thế có phải là thái độ chịu trách nhiệm không? Ngày xưa em có vượt quá giới hạn đến thế nào tôi cũng đều có thể nhân nhượng được, ban đầu em lấy Lâm Hy, rồi cuối cùng lại diễn kịch giả thành thật, tôi cũng đã dung nạp em rồi, nhưng em lại muốn sinh đứa con của hắn ra, em đặt tôi ở đâu vậy, hả? Em đừng quên, em là người đàn bà của tôi, thế mà lại sinh con cho gã họ Lâm đó, em tưởng rằng tôi sẽ cho phép sao?”
“Anh...” Văn Uyển Thanh ôm lấy chân anh, òa khóc, “Không phải là em không muốn báo thù cho anh, nhưng đến mãi phút cuối, em mới phát hiện ra rằng, tình yêu mãi mãi quan trọng hơn cả thù hận, chính là tình yêu khiến em sống được đến ngày hôm nay. Em yêu anh ấy, cho dù em cũng hận anh ấy... Mà chính nhờ đứa bé này khiến em hiểu được thế nào là yêu, nó chính là tất cả hi vọng còn lại của em...”
Diệp Quán Ngữ bỗng thất thần trong giây lát, “Lại là yêu...”
“Bao năm qua anh như một người anh trai, luôn chăm sóc, yêu thương em, là anh đã cho em cuộc sống được ăn ngon mặc đẹp, còn đưa em đi nước ngoài du học, nhưng anh ơi, anh hãy tự hỏi lại mình xem, thứ mà anh cho em là tình yêu sao? Anh yêu em sao? Em chẳng qua chỉ là vật thay thế mà thôi, một thứ để gửi gắm, bởi trong em có hình bóng của người con gái trong tim anh, anh nuông chiều em như thể em là cô ấy... Em đã nhận ra từ lâu rồi, rất nhiều năm trước, khi lần đầu tiên em nhìn thấy bức ảnh của Thư Mạn trong ngăn kéo bàn. của anh, em mới bỗng nhiên tỉnh ngộ. Nhưng em không nói ra, bởi em sợ anh sẽ ruồng bỏ em...
Sau này dần dần lớn lên, em không muốn cả đời làm một vật thay thế nhỏ bé đáng thương như thế, em muốn có một tình cảm thuộc về chính bản thân mình, cho dù là phải rời xa anh dưới hình thức là đi báo thù, em cũng nguyện mỉm cười bước đi vào nơi nguy hiểm. Thực ra, tìm Lâm Hy báo thù, nói cho cùng cũng chỉ là mượn danh nghĩa thế thôi, em chỉ muốn rời xa anh, em sợ sau này chết rồi, em sợ trên bia mộ của em sẽ khắc tên một người phụ nữ khác không phải là em. Điều đó thật đáng sự! Cũng thật đáng thương! Thế rồi em lấy Lâm Hy, khi đó em đã có dự cảm em sẽ yêu anh ấy, cũng rất kỳ vọng rằng anh ấy có thể cho em tình yêu, nhưng sự việc lại không như người ta mong muốn, em vẫn không thể có được cái mà em khao khát... Đứa bé, chỉ có đứa bé này mới là thứ duy nhất em có được, cũng là chỗ dựa duy nhất của em trong quãng đời còn lại, anh, xét vì bao năm qua em đã ở bên anh, bầu bạn cùng anh, xin anh đừng cướp đi đứa bé này của em, em xin anh, anh ơi...”
Diệp Quán Ngữ không nói gì, vung tay bước đi.
Mặc cho Văn Uyển Thanh có gào khóc thế nào, anh cũng không thèm ngoái đầu nhìn lại.
Ra khỏi cổng dinh thự, Lữ tổng quản lập tức ra mở cửa xe cho anh. Lên xe, dè dặt hỏi anh: “Ngài có gì dặn dò không ạ?”
Ý ông là, anh dự định xử lý đứa bé trong bụng Văn Uyển Thanh thế nào.
Diệp Quán Ngữ vẫn còn bực mình không chịu nổi, xẵng giọng: “Để xem đã.”
“Vâng.” Lữ tổng quản đành gật đầu, nhưng do dự một lúc, vẫn nói thêm một câu: “Có điều, Quán Ngữ, thường thì chuyện gì cũng tốt nhất là đừng để lại hậu họa...”
“Hậu họa?”
“Đúng vậy, thằng bé được sinh ra rồi, dòng máu chảy trong người nó là máu của nhà họ Lâm.”
Diệp Quán Ngữ sao mà thông minh thế, vừa nghe vậy đã phì cười: “Ý ông là, sau này khi lớn lên, nó sẽ tìm tôi để báo thù hả?”
“Chúng ta không thể bỏ qua mối lo ngại này.”
“Không phải là lo ngại, mà là tuyệt đối sẽ có khả năng này!” Diệp Quán Ngữ cười phá lên, “Vậy thì tôi phải để cô ấy sinh đứa bé này ra mới được, tôi muốn xem