Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.
ông biết, vì dù sao thì Thư Mạn cũng là được Lâm Hy cứu sống, cho dù có là tạm thời, cho dù cô có bị coi là tấm séc anh đem ra để giao dịch. Con gái còn sống là may mắn hạnh phúc lắm rồi, còn người ta có giao dịch thế nào, nhà họ Thư không lo được.
Nhưng Thư Bá Tiêu vẫn dặn dò Thư Khang: “Sau này cứ giữ khoảng cách một chút với Lâm Hy, chúng ta không chung một đường với anh ta, bây giờ không thể so sánh với ngày xưa được. Nhà họ Thư và nhà họ Lâm không thể quay trở lại như ngày xưa được nữa.”
Câu nói ấy quả thật có ý nghĩa sâu xa.
Lâm Sỹ Diên nhìn thấy Lâm Hy, không biết là đang khen ngợi hay đang châm chọc, cũng nói một câu ý nghĩa sâu xa: “Quả nhiên cậu đã kế thừa phẩm chất tốt đẹp của nhà họ Lâm, không hổ là một người danh mang họ Lâm.”
Thật hiếm thấy ông liệt Lâm Hy vào trong người nhà họ Lâm. Nhưng ông không nói rõ, Lâm Hy kế thừa phẩm çhất tốt đẹp của ai trong nhà họ Lâm, rõ ràng là ông không muốn nói. Ông không muốn nói rõ ràng bất cứ một điều gì.
Vinh hoa hiển hách bao đời nay, cuối cùng đến đời ông lại đi đến suy tàn. Nhưng thực sự ông đã cố gắng hết sức mình rồi, bóng tối bi kịch quá nặng nề, ông không thể cứu rỗi được bản thân cũng không cứu được cả gia tộc nhà họ Lâm. Suy tàn đi, cứ suy tàn đi, đã thế này rồi. Vậy thì cứ thế đi!
Lâm Hy hoàn toàn không hiểu trong lòng bố đang nghĩ gì, lich sự cười: “Chủ tịch quá khen rồi, thứ gì vốn dĩ thuộc về tôi, đương nhiên tôi sẽ lấy lại, còn về bằng thủ đoạn nào thì đó là vấn đề của tôi, không liên quan gì đến ông, cũng chẳng liên quan gì đến Lâm thị.”
Quả nhiên, anh không bao giờ gọi Lâm Sỹ Diên là “bố” nữa thật.
Lâm Sỹ Diên bi quá hóa cười: “Cậu cảm thấy cậu còn có thể lấy được cái gì?”
Lâm Hy mặt vẫn không biến sắc: “Ông cảm thấy tôi còn có thể lấy được cái gì?”
“Cùng lắm thì có thể lấy mạng của ta chứ gì, ta không bận tâm.” Lâm Sỹ Diên rành rọt nói từng chữ, ân đoạn nghĩa tuyệt.
Lâm Hy nhìn bố từ trên xuống dưới, lại nở một nụ cười: “Cái mạng của ông đáng tiền vậy sao? Chừng này tuổi rồi mà vẫn còn tưởng là năm xưa sao? Không chịu thừa nhận mình già là không được đâu. Mặc dù tôi chẳng hơn ông được cái gì, chẳng có cái gì, nhưng mà tôi còn trẻ, đây chính là vốn liếng của tôi, ông hiểu không?”
Lâm Sỹ Diên sững sờ nhìn đứa con trai mình nuôi nấng suốt ba mươi năm trời, chỉ thấy xung quanh bỗng nhiên lạnh lẽo, đã vào hạ rồi mà ông lại cảm thấy mình còn lạnh hơn cả lúc đại hàn.
“Sớm muộn gì ông cũng đi đến bước đường như tôi bây giờ thôi.” Lâm Hy lạnh nhạt nói một câu.
Lâm Hy lại nói gì đó nhưng Lâm Sỹ Diên không nghe thấy, hoặc vờ như không nghe thấy. Một mình đi ra khỏi tòa nhà của công ty, ông nói với tài xế: “Đến Nhị Viện.”
Ngoài Nhị Viện ra, ông không biết mình còn có thể đi đâu được nữa.
Lâm Hy nhìn bóng bố đi xa dần, thần sắc khuôn mặt ý vị sâu xa. Anh biết bố đi thăm Đỗ Trường Phong, anh cũng biết ông đang âm mưu gì, anh cũng biết, đã đến bước đường này rồi bản thân anh cũng không còn đường nào để quay lại nữa. Đã từ rất lâu về trước anh đã mất đi bản thân mình, không tìm lại được nữa, không bao giờ có thể tìm lại được nữa. Nhưng Lâm Sỹ Diên đâu có biết, Lâm Hy đã gặp Đỗ Trường Phong từ lâu rồi…
Ngày thứ sáu kể từ sau khi Thư Mạn làm phẫu thuật xong, Đỗ Trường Phong kết thúc việc giám định và trở về, mặc dù vẫn chưa có kết quả giám định tư pháp nhưng nói chung anh cũng có thái độ phối hợp, bởi trong nội tâm anh thực sự hi vọng lần giám định này sẽ gột sạch nỗi sỉ nhục mà anh đã phải chịu đựng suốt mười bảy năm qua. Còn kết quả giám định sẽ mang lại hậu quả như thế nào cho anh sau này, anh không muốn nghĩ đến.
Vừa về anh đã lập tức đến bệnh viện tìm Thư Mạn, anh gục trên tấm cửa kính phòng giám hộ, nhìn trên người cô cắm đầy những ống, những kim tiêm, anh đau lòng cả ngày không ngủ nghỉ. Đúng lúc Lâm Hy đến kiểm tra, thấy Đỗ Trường Phong liền an ủi: “Đừng lo, ca phẫu thuật rất thành công, giờ Thư Mạn đang hồi phục lại rồi.”
“Cảm ơn em.” Đỗ Trường Phong gục đầu vào tấm kính, anh biết Lâm Hy đã cứu Thư Mạn, mặc dù là anh em nhưng đây là lần đầu tiên anh nói lời cảm ơn với em mình.
Lâm Hy vỗ vai anh: “Chúng ta là người một nhà, còn nói những lời khách sáo này làm gì. Đến phòng em nghỉ ngơi một chút đi, cứ thế này anh sẽ không chịu nổi đâu.” Thấy Đỗ Trường Phong không chịu đi, Lâm Hy lại nói, “Thư Mạn tỉnh dậy còn cần có anh chăm sóc nữa đấy, anh phải giữ tinh thần một chút mới được.”
Giờ Đỗ Trường Phong mới lưu luyến nhìn Thư Mạn, rời bước theo Lâm Hy vào văn phòng. Không những Lâm Hy có văn phòng riêng của mình trên tòa nhà Chấn Á mà trong bệnh viện Nhân Ái cũng có văn phòng, thậm chí còn có phòng thí nghiệm của riêng mình. Anh rất chăm chỉ, mặc dù là chức cao của tập đoàn nhưng chưa bao giờ ngừng nghỉ nghiên cứu khoa học, đây cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến anh có được sự trọng thị của bệnh viện Nhân Ái và cả tập đoàn. Với hàng loạt thành quả nghiên cứu khoa học mang tính đột phá, anh đã chứng minh được rằng, bản thân leo lên được vị trí ngày hôm nay là dựa vào