Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2671 lượt.

ến nữa, khiến Âu Dương Chiêu vốn dĩ tràn đầy tự tin bỗng nhiên đuối thế, ruột gan rối bời, ông biết, đây lại là một sản phẩm của Lâm Hy.
Nhưng ông nhìn thẳng Đỗ Trường Phong, cuối cùng nói một câu: “Anh sẽ hối hận vì những lời mình nói ngày hôm nay đấy, hơn nữa... suốt đời anh cũng không ngóc lên được đâu.” Nói xong ông quay lưng lại nói với thẩm phán: “Câu hỏi của tôi đã hết, nhưng vì hôm nay nhân chứng của bên chúng tôi tạm thời không ra tòa được nên tôi xin khẩn cầu tòa án xét xử tiếp vào một hôm khác.”
Lời thỉnh cầu của Âu Dương Chiêu được chấp thuận. Thẩm phán tuyên bố, buổi xét xử lần hai sẽ chọn ngày tiến hành sau.
Lâm Hy gật đầu với Âu Dương Chiêu, vẻ vô cùng phong độ, rồi lại vỗ vai Đỗ Trường Phong, Đỗ Trường Phong như ngẩn người ra, không hề có phản ứng gì. Lâm Hy nháy mắt ra hiệu cho Vi Minh Luân đang ngồi phía dưới, Vi Minh Luân lập tức lên kéo Đỗ Trường Phong đi. Lúc đi ngang qua Thư Khang, Thư Khang nhìn trừng trừng Đỗ Trường Phong, chỉ lắc đầu: “Cậu khiến tôi thất vọng quá, Đỗ Trường Phong, cậu thật sự khiến tôi thất vọng.”
“Thư Khang, anh không cảm thấy là anh nói nhiều quá rồi hay sao?” Lâm Hy lập tức sầm mặt xuống.
Thư Khang quay mặt sang nhìn Lâm Hy, hỏi lại: “Cậu nghĩ là cậu thắng rồi hay sao? Nói bố của chính mình bị bệnh mất trí tuổi già, cậu không sợ bị trời phạt hay sao?”
“Ông ta đã không còn là bố của tôi nữa, chúng tôi đã không còn quan hệ cha con gì nữa rồi.”
Thư Khang đang định phản bác lại điều gì thì Thư Bá Tiêu gọi anh lại: “Con nói bớt mấy câu đi, chuyện nhà người ta con lo được sao? Cho dù có bị sét đánh thì cũng không đánh vào đầu con đâu!”
Nói rồi ông lại nghiêm mặt quát, “Còn không mau đi đi! Không phải chỉ có người mới biết nói tiếng người thôi đâu.” Ý của Thư Bá Tiêu là, súc sinh có lúc cũng biết nói tiếng người. Rõ ràng là chửi người ta, nhưng Lâm Hy lại không hề hấn gì, còn nở một nụ cười lịch sự, lễ phép tiễn Thư Bá Tiêu sải bước đi trước, gật đầu nói: “Bác trai đi cẩn thận nhé.”
Thư Khang đi sau bố, đã ra đến cửa rồi nhưng không kìm nén được, ngoái đầu lại, nhìn Lâm Hy cười nhạt nói: “Bố tôi nói đúng, không phải chỉ có người mới biết nói tiếng người.” Anh nói, mắt liếc nhìn Đỗ Trường Phong một cái, “Bao gồm cả anh đấy!”
Chỉ trong vài phút, Đỗ Trường Phong như bị đóng định dưới chân, không hề nhúc nhích.
“Anh, chúng ta đi thôi.” Lâm Hy kéo anh.
Nhưng Đỗ Trường Phong lại giằng tay họ ra, sải chân chạy như một cơn gió, trong nháy mắt đã chạy ra khỏi phòng thẩm án, đến lúc Lâm Hy và Vi Minh Luân chạy theo ra ngoài Đỗ Trường Phong đã ra khỏi cổng lớn tòa án, chạy xuống bậc thang bên ngoài đang mưa to mà anh chẳng buồn bận tâm.
“Anh!” Lâm Hy chạy theo đến bậc thang hét gọi.
“Để anh ấy đi đi.” Vi Minh Luân lên tiếng, lạnh lùng nhìn Lâm Hy, “Anh ấy cần yên tĩnh một mình.” Vừa nói anh vừa bước đến trước mặt Lâm Hy, nhìn anh chằm chằm.
“Anh nhìn tôi vậy làm gì?” Lâm Hy tháo bỏ lớp ngụy trang xuống, bỗng chốc khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng. Vi Minh Luân nhún vai, nói: “Anh thắng được kiện, nhưng không thắng được đạo trời đâu, Lâm Hy ạ.”
Đỗ Trường Phong tự nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền, không bước chân ra khỏi nhà.
Thư Mạn lo lắng sốt ruột, cho dù cô có gõ cửa thế nào anh cũng không có phản ứng gì. Mỗi ngày bưng cơm đến cho anh cũng chỉ có thể để trước cửa, có lúc thì ăn một chút, có lúc thì chẳng động đến chút nào. Ông Lương nói, hồi hai con thiên nga chết năm xưa anh cũng từng tự nhốt mình như thế nhưng cũng không đến nỗi suy sụp thế này.
Vi Minh Luân nói: “Có thể không suy sụp sao? Nói những lời trái với lương tâm của mình, ai cũng không thể thoải mái được, ngoại trừ Lâm Hy.” Mấy ngày nay, ngày nào anh cũng đến thăm Đỗ Trường Phong, cũng may đang kì nghỉ hè nên việc ở trường không bận lắm, anh chỉ cảm thấy đau lòng, bao năm qua, anh đã chứng kiến Đỗ Trường Phong dày vò trong bóng tối của bệnh viện tâm thần như thế nào, anh đã từng nói, nguyện vọng lớn nhất của đời anh đó chính là thoát khỏi cái bóng “người điên”, nhưng trải qua lần thẩm tra này, theo lời của Âu Dương Chiêu nói, anh mãi mãi không bao giờ có thể ngóc lên được.
Khi Thư Mạn biết được tình hình thẩm tra trên tòa, cô cứ khóc mãi: “Thảo nào mấy hôm trước ngày ra tòa, anh ấy cả đêm không ngủ, leo lên tháp cao hút thuốc một mình cho đến tận sáng, uống cả một đống thuốc, anh ấy thật đáng thương, để cứu em trai mà cả đời phải mang nỗi oan uổng này, Darwin, Sơn Mẫu thật đáng thương...”
Vi Minh Luân cũng nghẹn ngào: “Thư Mạn, chúng ta hãy cho anh ấy chút thời gian.”
Thế nhưng, thời gian không thể khiến Đỗ Trường Phong tỉnh táo thêm, sau bốn ngày tự nhốt mình trong phòng, tâm trạng Đỗ Trường Phong lại càng mất kiểm soát, gầm rú đập phá hết đồ đạc trong phòng, ai cũng không dám đến gần, ngay cả Thư Mạn mà anh cũng không nhận ra nữa, nhìn thấy người là đánh, nhìn thấy người là chửi, thật sự cứ như một người điên vậy. Ông Lương sợ phát hoảng, ông đã làm việc trong viện tâm thần nhiều năm, ý thức được rằng tình hình không được tốt,


Ring ring