XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2814 lượt.

g cho rằng buổi biểu diễn lần này thật sự rất mạo hiểm.Thế nhưng, điều ngạc nhiên là bản thân Đỗ Trường Phong lại có suy nghĩ khác, thà chết đứng còn hơn sống quỳ. Và thế là Thư Mạn là đối tượng được lựa chọn không thể tốt hơn trong buổi biểu diễn của anh.
Biểu diễn lần này với cô nhất định sẽ rất hứng thú.
Hoặc cũng có thể có được một sức mạnh hy vọng nào đó từ cô cũng không biết chừng. Vì cô đối với anh mà nói, luôn có một ý nghĩa vô cùng đặt biệt. Cô là một giấc mơ, một niềm uất hận, cũng là một sự đau đớn quằn quại. Anh đã đấu tranh với bản thân trong một thời gian dài, rất dài mới có thể xuất hiện trước mặt cô, bước vào cuộc sống của cô.
Với Thư Mạn, cô cũng đã xa sân khấu biểu diễn nhiều năm, nếu không phải vì chiếc đàn, cô chắc chắn không tham gia buổi biểu diễn này của Đỗ Trường Phong.Dĩ nhiên cô biết, mục đích của Đỗ Trường Phong là đến để đòi nợ, đòi nợ cho Lâm Nhiên.Chuyện này lại càng khiến cô nhẹ nhõm hơn trong lòng, chẳng qua chỉ là muốn cô chết. Cô thấy thật buồn cười, bản thân là một kẻ mắc bệnh nặng, sống ngày hôm nay không biết ngày mai, từ trước tới giờ cô chưa từng sợ cái chết. Nhưng cô sợ phải sống cô độc như vậy.
Trong phòng hiệu trưởng ở trường đàn, Đỗ Trường Phong cầm một tập hồ sơ đưa cho Thư Mạn để cô ký: “Đây đều là những hợp đồng liên quan đến buổi biểu diễn này, liên quan đến quyền và nghĩa vụ của hai bên, còn cả bảo hiểm gì đó. Cô xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào.Xem cho kỹ, cẩn thận, không lại bị tôi bán đi đấy.”
Thư Mạn đưa mắt lừ anh, cầm tập hồ sơ. Cô không thèm nhìn mà ký xoẹt ngay vào từng tờ, hoàn toàn giống như đang đặt cược. Cô chỉ muốn mau chóng kết thúc tất cả rồi lấy lại đàn của Lâm Nhiên.
Đỗ Trường Phong thấy cô kí tên, miệng cười hết cỡ không thể khép lại được.
“Thoải mái lắm, tôi rất thích cá tính của cô, quả quyết, quyết đoán, rất có khí khái của bậc nam nhi” Anh gianxảo cười khen cô.
Thư Mạn kí tất cả văn kiện rồi vứt bút xuống, hừ lạnh một tiếng: “Cám ơn lời khen. Đáng tiếc tôi là phụ nữ. Nếu tôi là đàn ông, anh chắc chắn không thể nào sống mà ngồi đây!”
“Ái chà…” Đỗ Trường Phong nhún nhún vai, giả như kinh ngạc: “Cô hận tôi như vậy cơ à? Tốt lắm, cô càng hận tôi thì lại càng nhớ kỹ cho tôi. Cô sẽ không nhớ tôi giống như cả đời nhớ Lâm Nhiên chứ?”
“Đồ vô lại!” Thư Mạn mắng một câu, quay phắt người, lao thẳng ra khỏi phòng làm việc. Vừa mở cửa đã chạm trán Vi Minh Luân, “Tránh ra!” Cô tức tối đẩy anh sang một bên, Vi Minh Luân bất giác giật mình sợ hãi vội né sang một bên nhưng vẫn cô nhắc cô, “Thư Mạn, buổi chiều bắt đầu luyện tập đấy.”
Không ai trả lời, chỉ nghe thấy tiếng bước chân nện cộp cộp bên ngoài hành lang.
Vi Minh Luân chỉ vào Đỗ Trường Phong: “Sam, nếu anh đã phí công sức để lừa cô ấy về đây thì làm ơn, có thể đừng làm cô ấy kích động không?Cô ấy bị bệnh tim, anh không phải không biết!”
Đỗ Trường Phong thong thả xoay chiếc ghế da, nghịch đầu móng tay: “Không sao, Lâm Hy không phải là bác sĩ tim mạch nổi tiếng sao?Nó sẽ cứu cô ấy.”
“Đúng là vô nhân đạo!” Vi Minh Luân vừa mắng vừa ngồi xuống trước mặt anh, bộ dạng lo lắng: “Vừa rồi tiếp điện thoại của ông già anh, ông bắt chúng ra phải nhanh chóng dừng cuộc biểu diễn lần này lại.Lời nói thì khách khí, nói làm nghệ thuật không cần phải phô trương như vậy, nhưng tôi nghe thấy ý ông ấy vẫn còn sợ tên King Kong kia lật án…”
“Kệ ông ấy, họ chính là một đám động vật máu lạnh.Họ cũng không nghĩ thử xem, nhốt tôi đã mấy năm rồi, thế là tôi đã khổ sợ với họ lắm rồi.Hiện giờ là lúc tôi tự do, muốn làm gì chẳng ai ngăn được!” Đỗ Trường Phong gằn mặt lại.
Vi Minh Luân vẫn băn khoăn: “Nhưng tôi luôn cảm thấy, có phải tôi đang hại anh.Lỡ hư thật sự…thật sự bị lật án, anh sẽ phải ngồi tù.”
“Đây chính là điều tôi muốn!”Đỗ Trường Phong dựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, vẻ mặt hết sức buồn chán, “Bao năm nay tôi không thể nào giải thoát, thật ra chính là vì bị cắn rứt lương tâm. Nếu như một ngày nào đó bị tên King Kong ấy bỏ vào tù, tôi nghĩ trong lòng sẽ dễ chịu hơn rất nhiều. Mười bảy năm rồi, mỗi lần nằm mơ thấy em trai anh ta người đầy máu xin tha dưới con dao của tôi, trong lòng tôi lại…” Anh chỉ vào ngực, “Giống như có hàng nghìn hàng vạn con dao đang cứa vào tim.Thật ra anh ta cũng có lỗi gì, chẳng qua là tuổi trẻ bồng bột đánh nhau, tôi lại lấy cả mạng sống của anh ta.Darwin, tôi rất hối hận!Nếu như anh ta còn sống chắc cũng lớn bằng chúng ta bây giờ, nhất định sẽ có cuộc sống thuộc về riêng mình, bên cạnh có người thân, bạn bè. Nhưng anh ta đã sớm trở về cát bụi. Khi mất đi Lâm Nhiên, tôi đã đau đớn thế nào thì anh trai của anh ta cũng đau đớn nhường ấy.Vì vậy cho dù bị trừng phạt thế nào tôi cũng không có gì để nói.”
“Nhưng tôi hy vọng anh đừng gây khó dễ cho Thư Mạn.” Vi Minh Luân rahiệu.
Đỗ Trường Phong ngước mắt,liếc nhìn Vi Minh Luân: “Anh thấy tôi sẽ gây khó dễ cho cô ấy như nào? Muốn lấy mạng của cô ấy, hay là muốn thân xác, kéo cô ấy lên giường?”
Vi Minh Luân chợt rùng mình: “Đỗ Trường Phong, anh không được làm ch