Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.

g vô tội đến không ngờ. Nụ cười đó, như bông hoa nở trên khuôn mặt anh, ánh mắt trong suốt, cả con người anh thật thanh thoát, thanh thoát đến ngây thơ.
“Bản nhạc này là sau khi Lâm Nhiên mất, tôi viết dành cho anh ấy, vậy nên… chưa bao giờ công khai cả…”
Chỉ một câu nói ấy, nước mắt Thư Mạn cứ như thể hạt châu bị đứt dây rơi xuống. Cả người cô run rẩy, khoảnh khắc đó, cô đã bị lung lay. Cô đã lung lay rồi!
Diệp Quán Ngữ thấy vậy vội vàng nháy mắt ra hiệu cho đám thủ hạ, hai tên thủ hạ giờ mới định thần lại, vội vàng nhấc bổng chiếc đàn lên khiêng ra bên ngoài. Đỗ Trường Phong không những không ngăn cản, lại còn lịch sự mở cửa ra giúp họ. Diệp Quán Ngữ cũng không để mất phong độ, “Xin lỗi, đã làm phiền anh rồi!” Nói xong liền kéo Thư Mạn đi ngay, người Thư Mạn cứ cứng đơ ra, rõ ràng bị anh lôi đi như một cái máy, ánh mắt vẫn dừng lại trên khuôn mặt Đỗ Trường Phong, Đỗ Trường Phong mỉm cười ra ý cô cứ đi, mắt nhìn theo tiễn cô ra cửa. Khi cô đi lướt qua người anh, bỗng nhiên anh thì thầm nói một câu: “Bản nhạc đó tên là ‘Pháo hoa’.”
Dường như là cố ý nói cho cô nghe vậy.
Thư Mạn nghẹn ngào nức nở, đến lúc bị Diệp Quán Ngữ lôi xuống lầu chuẩn bị lên xe rồi mà cô vẫn còn khóc, ngẩng mặt nhìn lên ban công trên lầu. Đỗ Trường Phong đã ra đến ban công, nhìn cô vẫy vẫy tay, nụ cười thản nhiên. Thư Mạn loạng choạng, khoảnh khắc đó, tựa hồ như có ngàn mũi dao sắc nhọn khoét sâu vào tim cô vậy.
Diệp Quán Ngữ không đợi thủ hạ mở của xe, tự mình nhanh chóng mở cửa xe mời Thư Mạn lên.
Hạ lệnh một tiếng, chiếc xe chạy vù ra khỏi vườn hoa dưới nhà.
Mãi cho đến lúc này, nụ cười của Đỗ Trường Phong mới biến mất, đôi mắt đăm đăm nhìn ra phía cổng lớn của khu nhà, như thể thứ vừa bị kéo đi ban nãy không phải là một chiếc đàn, mà là linh hồn của anh. Mặt anh cắt không còn một giọt máu, trắng bệch ra như tuyết tụ trên mái nhà. ‘Thư Mạn’… hễ nhớ đến cái tên này, dường như ngay đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn, đau thấu tận xương tủy. Vi Minh Luân đặt tay lên vai anh, nhất thời cũng không tìm được lời nào để an ủi. Cuối cùng anh ngoảnh mặt đi, quay lưng lên phòng ngủ tầng trên, cái lưng vốn thẳng bổng dưng như trùng xuống, bước chân nặng trĩu.
“Cô ấy sẽ quay trở lại, anh phải có lòng tin vào bản thân mình.” Vi Minh Luân thật sự không đành lòng nhìn thấy bộ dạng anh như vậy.
Lễ tang của Lâm Duy được tổ chức đơn giản vào ngày hôm sau.
Những người đến dự lễ tang đều là những người nổ tiếng trong các giới chức, vợ và con gái Lâm Duy khóc sướt mướt. Mọi sự chuẩn bị, sắp xếp trong nhà tang lễ đều do Lâm Sỹ Diên phái người lo liệu. Lưu Yến khoác một chiếc áo khoác dài đèn bó chặt người, lại đeo thêm một chiếc kính râm to, khiến chẳng ai nhìn ra được vẻ mặt cũng như thái độ của bà thế nào. Bà đứng ở một góc nhà tang lễ, nơi không bị ai chú ý đến, chốc chốc lại nhìn đăm đăm Lâm Duy đang nằm trong lùm hoa tươi trước linh đường, trông giống như bức tượng sáp lạnh băng. Hai vợ chồng Thư Bá Tiêu, Thư Khang và vợ cũng đều đến dự lễ tang. Lâm Hy là người thừa kế của gia tộc, con trai duy nhất của dòng họ Lâm, đón tiếp khách khứa vô cùng lịch sự chu đáo, chỉ có điều do thức suốt mấy đêm liền nên quầng mắt sâu hoắm lại. Vợ của Lâm Hy, Văn Uyển Thanh cử chỉ đoan trang, luôn đứng sát sau lưng Lâm Hy. Đỗ Trường Phong rõ ràng tâm trí để đi đâu, người cứng như khúc gỗ, cũng thức suốt một đêm, Vi Minh Luân chốc chốc lại nhắc nhở anh chú ý cử chỉ của mình, nhưng ánh cứ nhắm mắt làm ngơ.
Lại nói về tang lễ, vốn dĩ mọi sự đều đâu vào đấy cả, nhưng đến lúc thi thể được đưa lên xe tang thì lại xảy chuyện, vợ và con gái Lâm Duy khóc vật ra đất không nói làm gì, nhưng Lưu Yến, vợ Lâm Sỹ Diên cũng đột nhiên xông vào đám người, ôm chặt lấy linh cữu, thế nào cũng không chịu buông ra. Mọi người xung quanh hú hồn, ra sức gỡ tay bà ra, kéo bà, nhưng đều vô ích, Lưu Yến như thể dính lấy linh cữu không chịu nhúc nhích, tiếng gào thét thảm thiết xé toạt trời cao. Lâm Sỹ Diên sững người nhìn vợ, não bộ hoàn toàn không thích ứng kịp, nếu như là vợ và con gái của Lâm Duy không kìm chế nổi bản thân mà hành động như thế này thì còn lí giải được, nhưng Lưu Yến là vợ ông, là em dâu của Lâm Duy mà lại phát dại lên như thế này thì quả thật là loạn thân phận mất rồi.
Vào đúng lúc then chốt, Lâm Hy xông lên, hét vào mặt mẹ: “Mẹ có muốn đi cùng bác ấy không, mẹ có muốn nói với tất cả mọi người rằng, mẹ muốn đi cùng bác ấy không?”
Câu nói ấy đủ để trấn tĩnh Lưu Yến.
Bà không gào thét nữa, lờ đờ ngẩng đầu lên, cái bộ dạng đầu tóc bù lu bù loa ấy trông như một con ma nữ đã mất hết cả hồn phách vậy. Người xung quanh vội vàng kéo bà ra. Lâm Sỹ Diên nháy mắt cho Hương Lan, Hương Lan bước đến dìu Lưu Yến vào trong xe nằm nghỉ.
“Mẹ sao vậy nhỉ?” Trên đường đến nhà tang lễ, Đỗ Trường Phong và Lâm Hy cũng ngồi một xe, Đỗ Trường Phong có chút khó hiểu về hành động mất kiểm soát của Lưu Yến ban nãy.
Vẻ mặt Lâm Hy cũng rất cứng nhắc, nói qua quýt: “Không có gì cả, chắc là xúc động, lại nhớ đến cảnh tượng lúc anh cả m