Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2782 lượt.
ỉ là trời đất rộng lớn thế này, rốt cuộc một vùng đất bazan có thể chôn được bao nhiêu thứ thì cũng chỉ có giới hạn, lòng người quá hiểm ác, vong linh dưới đất kia vốn không hề e ngại lớp đất bazan mỏng ấy. Hôm nay tôi nằm xuống đây, biết đâu ngày mai người nằm xuống đây sẽ là anh, vậy thì có ai thắng được ai cơ chứ?
Lâm Sỹ Diên giờ đã là người bề trên trong nhà họ Lâm, ông khom lưng, tay xoa khắp lượt tấm bia mộ, không kìm được nước mắt tuôn trào. Người được sinh ra trong gia đình như thế này vẫn luôn bất hạnh hơn những người bình thường. Lập nghiệp đã không dễ dàng gì, nhưng làm thế nào để giữ vững sự nghiệp ấy lại càng khó khăn hơn, ông đã vất vã suốt hơn nửa đời người rồi, quả thực đã sức cùng lực kiệt, có một số chuyện ông có thể giữ kín như bưng, nhưng có nhiều chuyện không có cách nào mà biết trước được, ví dụ, ông tuyệt đối không thể ngờ tới, kẻ sát hại Lâm Duy thực sự chưa chắc đã là Diệp Quán Ngữ.
Hoặc có thể ông biết, nhưng lại giả vờ như không biết.
Bí mật của gia tộc chính là lợi ích của gia tộc. Lợi ích của gia tộc mãi mãi cao hơn tất cả mọi thứ.
Sau khi chôn tro cốt của Lâm Duy xong, đương nhiên người nhà họ Lâm cũng đến thăm mộ của Lâm Nhiên. Lưu Yến trước đó cảm xúc đã không kiểm soát được, giờ lại vỡ òa lên, bà là người đầu tiên khóc vật ra trước mộ con trai, rồi tiếp đó là Lâm Sỹ Diên, Lâm Hy… Năm năm rồi, Lâm Nhiên rời khỏi thế gian này đã năm năm rồi, nếu như Lâm Nhiên biết được suốt năm năm qua đã xảy ra những chuyện gì với gia đình thì chưa chắc anh đã oán hận sao mình lại nằm xuống dưới lớp đất lạnh băng ấy sớm như vậy. Ít ra thì Lâm Hy cũng nghĩ như vậy.
Trong lúc cả nhà đang nức nở, Lâm Hy phát hiện không thấy bóng dáng cô vợ Văn Uyển Thanh của mình đâu, mắt nhìn bốn phía, thấy cô đang đứng trước một mộ phần cách đấy rất xa, chỗ đó là nơi chôn cất những người nghèo, ngăn cách với phần đất mọ Lâm Nhiên bên này băng một bờ rào đá cẩm thạch trắng.
Lâm Hy vừa nghĩ ngợi vừa bước đến.
“Em đứng đây làm gì?” Lâm Hy hỏi vợ.
Văn Uyển Thanh sực tỉnh, lắc đầu hoang mang, “Không… không có gì, em đi xem linh tinh một chút thôi mà.”
“Đi xem linh tinh?” Lâm Hy hoài nghi ngó nhìn tấm bia mộ trước mặt Văn Uyển Thanh, bỗng nhiên ngẩn người, trên chiếc bia đá màu trắng xám rất bình thường ấy khắc rõ nét dòng chữ “Phần mộ của ái nữ Lý Lạc Anh.” Lạc Anh? Chẳng phải đó chính là người yêu cũ của Lâm Nhiên khi còn sống đó sao? Năm đó, chính vì Lạc Anh mà Lâm Nhiên bị Diệp Quán Thanh đánh vỡ đầu, từ đó dẫn đến việc anh hai Trường Phong đánh lộn, rồi mới xảy ra án mạng như vậy.
“Em quen cô ấy sao?” Lâm Hy nhìn thẳng vợ.
Vẻ mặt Văn Uyển Thanh có chút không tự nhiên, cô cười: “Là đồng hương với em, ngày xưa có chút quen biết thôi.”
“Ồ…” Anh kéo dài tiếng nói, không biết là có tin hay không, “Đi thôi, cẩn thận không lại bị cảm đấy.” Anh vừa nói vừa nắm tay Văn Uyển Thanh kéo ra khỏi nghĩa địa.
***
Trong lúc nhà họ Lâm đang lo lễ tang, Diệp Quán Ngữ cũng đang bận bịu vụ dỡ nhà giải phóng mặt bằng phố Thúy Hà. Phố Thúy Hà là một phố cũ, chính phủ quyết định quy hoạch lại để khai thác nó, biến thành một quảng trường văn hóa, được đấu thầu công khai. Một cơ hội phát triển tốt đẹp như vậy, đương nhiên Diệp Quán Ngữ không đời nào chịu khoanh tay đứng nhìn không.
Anh gọi mấy người chủ chốt trong công ty đi thực địa cùng với mình.
Tòa nhà cũ kĩ, xám xịt trơ trọi thực sự chẳng hài hòa chút nào với những tòa cao ốc hiện đại san sát xung quanh, cột điện dựng ngang dọc ngỗn ngang khắp ngõ với đủ loại dây điện chằng chịt như mạng nhện trùm kín lấy con phố Thúy Hà, dẫn vào cửa sổ nhà này rồi lại dòng ra từ cửa sổ nhà khác. Mấy chục năm rồi, hình ảnh khu dân nghèo ở đây chẳng có gì thay đổi cả.
Cây hoa quế ngay đầu ngõ vẫn còn đó, nhưng không lâu sau nữa, có lẽ rồi cũng sẽ bị đốn, đổ ầm xuống.
Diệp Quán Ngữ bị đám đông vây quanh xô đẩy đến dưới gốc cây hoa quế, giờ đã là mùa đông, mùi hoa quế tỏa hương thơm đã qua nhưng trong không khí lạnh thấu xương ấy dường như vẫn còn vương vấn đâu đây hương thơm nhè nhẹ như xưa. Diệp Quán Ngữ xoa lớp vỏ thân cây già cỗi, ngẩng đầu nhìn những chạc cây trơ trụi, cổ họng như mắc nghẹn lại, những người xung quanh đang nói những gì với anh, anh đề không trả lời được…
Mùa thu năm đó đã trở thành những ngày đen tối nhất trong hồi ức sau này của Diệp Quán Ngữ. Mỗi ngày bôn ba bên ngoài và trở về nhà là anh lại chạy đến bên ngoài nhà họ Lâm đứng ngay ra đó mãi. Anh cứ đứng đó, tay nắm cổng sắt, mắt thẫn thờ nhìn khoảng sân vắng lặng, cảnh tượng vui đùa huyên náo ngày xưa chỉ như một giấc mộng, hoàn toàn không có chút chân thực nào, chỉ chớp mắt một cái, mọi thứ đã vụt tan. Khi đó vườn hoa trong sân đã mọc đầy cỏ dại, cổng thì đầy những lá rơi, lâu lắm rồi không có người đến quét dọn. Nhà họ Lâm đã thực sự vứt bỏ căn nhà đó, họ có thể lừa dối được trên tòa án, nhưng lại không thể nào nhìn thẳng vào mặt người nhà họ Diệp. Mà thực tế khi đó nhà họ Diệp còn lại ai chứ, chỉ có mỗi Diệp Quán Ngữ chăm lo bà mẹ già tinh thần bất