Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2787 lượt.

ất, lúc đó mẹ còn mất kiềm chế hơn cả ban nãy… Mấy năm nay, tinh thần mẹ rất đáng lo ngại, vẫn luôn rất không bình thường chút nào, bố cũng đã mời rất nhiều bác sĩ đến khám nhưng đều chẳng có cách nào cả…”
“Thật đáng thương.” Đỗ Trường Phong nói.
Lâm Hy lạnh lùng, nheo mắt nhìn ra cửa xe, dường như bị một cái gì đó đăm vào mắt không mở ra được, bỗng dưng thở hắt ra: “Người đáng thương thì nhiều lắm, trong nhà mình ai cũng đáng thương cả.”
Đỗ Trường Phong không chú ý hiểu sâu thêm về ý nghĩa của câu nói đó của em trai, anh hỏi lại: “Cứ để vậy thôi sao?”
“Anh đang nói đến điều gì?”
“Cái chết của bác Lâm Duy ấy, cứ thế thôi vậy sao?”
“Nếu không thì sao?” Lâm Hy hỏi lại.
“Cứ thế mà bỏ qua cho tên họ Diệp đó thì bác chết không nhắm mắt!” Đỗ Trường Phong nghiến răng nghiến lợi, rất không cam lòng.
Lâm Hy nhìn anh, ngưng một chốc lại nói: “Vấn đế bây giờ không phải là chúng ta có muốn bỏ qua cho anh ta hay không, mà là anh ta có thể bỏ qua cho chúng ta hay không…”
“Anh ta còn muốn thế nào nữa? Một mạng đền một mạng, thế là đủ với anh ta rồi còn gì nữa!”
“Ai mà biết được, có lẽ cả nhà họ Lâm nhà ta chết rồi thì anh ta mới cam lòng.”
Lúc này, đoàn xe đã chạy vào ngã đường thông đến Nhị Viện, không ai bảo ai mà cả hai đều nhìn ra phía ngoài cửa xe, xuyên qua rừng cây rậm rạp, những nấm mồ mập mờ trên sườn núi Nhị Viện, Lâm Nhiên được chôn ở chính nơi đó, cả Thư Tần, còn cả… Diệp Quán Thanh nữa. Lặng im. Sự lặng im đến nghẹt thở. Nét mặt Đỗ Trường Phong lại càng u ám, lúc anh ngước mắt lên, khóe mắt đã đỏ hoe.
“Tất cả đều là lỗi của tôi…”Anh thực sự không biết nên nói như thế nào.
“Ai cũng có lỗi cả, một bước đã sai rồi thì bước nào sau đó cũng sai cả.” Lâm Duy thở một tiếng dài dằng dặc, anh ngả người nhìn rừng cây rậm rạp không ngừng lướt trôi về phía sau lưng, khéo miệng lắp bắp, “Mai táng bác trai xong, nhà họ Lâm chúng ta… vậy là đã hai người chôn ở đó rồi, thật sự không thể biết sẽ còn ai phải đến đó nữa. Nếu người chết thực sự có thể yên nghỉ, thì tại sao người sống lại phải bị dày vò như thế này, vậy nhất định là linh hồn người chết đang gây trở ngại đó thôi, yên nghỉ ư, thế nào mới là yên nghỉ thực sự?”
Đỗ Trường Phong ngoảnh mặt nhìn Lâm Hy, anh nghe mà không hiểu anh ấy đang nói điều gì.
“Anh, anh nói những tội lỗi mà chúng ta mắc phải, nhất định phải dùng cái chết mới có thể chuộc tội đúng không? Nhưng vấn đề là chúng ta chẳng ai muốn chết cả, nếu dùng quãng đời còn lại để chuộc lỗi liệu có được không? Liệu có chuộc được không? Liệu người dưới đất đó có nhận biết được không? Họ sẽ tha thứ cho chúng ta hay không?”
Lâm Hy cứ như thể đã bị đánh cắp linh hồn, anh nói năng mà câu trước câu sau chẳng hề ăn nhập.
Đỗ Trường Phong nhìn Lâm Hy cũng chẳng hiểu ra làm sao: “Em sao vậy?”
Lâm Hy vội lắc đầu, trong lòng rối bời, giọng khàn khàn: “Không sao cả, buồn thôi.”
“Ai mà không buồn chứ?” Đỗ Trường Phong lại lên cơn buồn ngủ, dựa đầu vào cửa kính nhắm hờ mắt lại. Lâm Hy ngoái đầu nhìn anh, định nói gì đó nhưng lại thôi. Ngoài cửa xe, ánh sáng trong rừng rất mờ nhạt, rõ ràng đang là buổi sáng lại có cảm giác như ánh mặt trời đang lui dần, bóng tối đang gặm nhấm từng gang từng tấc của thế giới bên ngoài cửa kính. Màn đêm lại ập đến rồi sao? Tự nhiên Lâm Hy co người lại, cơn ác mộng đáng sợ lại sắp đến rồi! Mười bảy năm rồi, hễ nhắm mắt lại là anh lại nhìn thấy Diệp Quán Thanh người ướt đẫm máu đứng sừng sững trước mặt anh, gào thét vào mặt anh với giọng nói thảm thiết tuyệt vọng: “Tôi đã cầu xin các người tha thứ rồi, sao các người còn không buông tha cho tôi?”
Lâm Hy sợ hãi mở mắt ra, máy sưởi trong xe bật mức nhiệt cao mà khắp người vẫn cảm thấy lạnh như băng. Anh ngoái đầu nhìn Đỗ Trường Phong đang ngủ gật, lòng bỗng co thắt lại…
Một đại gia tộc như gia đình họ thường có rất nhiều bí mật, mỗi người ai cũng có bí mật riêng, bí mật của bố, của mẹ, của những đứa con gái, rất rất nhiều… Có những bí mật có lẽ đến khi đi theo của nó vào tận quan tài vẫn không thể công khai được, trong nhà, cho dù người thân có tranh có cướp lẫn nhau, nhưng một khi đối mặt với kẻ địch bên ngoài, nhất định sẽ giữ bí mật tuyệt đối từ trên xuống dưới. Nhiều khi bí mật của gia tộc chính là lợi ích của gia tộc, đứng trước lợi ích của cả gia tộc, lòng tham lam và ích kỉ của con người xưa nay vẫn luôn trần trụi như vậy đấy.
Lâm Hy biết, vì được sinh ra trong một gia đình như thế nên anh không có sự lựa chọn nào khác.
Đến nhà tang lễ, cả thân thể vạm vỡ của Lâm Duy nhanh chóng biến thành một đống tro, bỏ vào trong một chiếc hũ đựng cốt tinh tế, được vợ ông là Phùng Tương Bình ôm lên xe, Phi Phi mới mười sáu tuổi, ôm di ảnh của bố khóc đứt ruột gan, cũng theo mẹ leo lên xe. Đoàn xe lại đi vòng qua Nhị Viện, cuối cùng dừng ở nghĩa trang dưới chân núi, cả một đoàn người đông đúc lần lượt leo lên núi để cùng làm lễ chôn cất tro cốt của Lâm Duy.
Bầu trời u ám xám xịt.
Gió gào thét giữa các khe núi.
Lại một sinh mạng nữa vừa tan đi như mây khói, ch


Old school Easter eggs.