Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
nh A Hạ, người ta cũng bị sặc, thật là khó chịu, khó chịu quá đi!”
A Hạ bắt chước bộ dạng của Tiêu Trạch, vỗ nhẹ tấm lưng chắc nịch của cậu ta, “Đừng sợ, để anh vỗ giúp em.”
Nhan Hoan nhận ly nước trái cây Tiêu Trạch đưa tới uống một ngụm mới dịu lại, quát tháo hai tên nhóc đáng ghét kia, “Này, hai người các cậu có thể ở đó mà buồn nôn thêm chút nữa được không.” Cô bực tức, mặt đỏ bừng, nhìn Tiêu Trạch đang cười vui vẻ, “Tại sao anh chẳng giải thích gì cả thế?”
“Giải thích cái gì?” Tiêu Trạch tươi cười hớn hở, bộ dáng như đang xem kịch vui không liên quan tới mình, chợt thấy Nhan Hoan nhíu mày, anh vội đặt mạnh chén rượu xuống bàn, nghiêm mặt nhìn đám người đang cười ngang cười ngửa, “Nói lung tung một câu nữa thử xem.”
Mã Khải cười thở không ra hơi, “Em gái, không cần giải thích gì hết, giải thích chính là che giấu, che giấu chính là bịa chuyện.” Anh ta cười khà khà xấu xa, “Ở đây ai cũng biết, hai người là quan hệ nam nữ trong sáng.”
“Này, anh…” Nhan Hoan giận đến nghiến răng nghiến lợi, Tiêu Trạch kéo tay cô, “Đùa vui thôi mà, đừng cho là thật.”
Nhan Hoan nhìn gương mặt anh vì hơi cồn mà đỏ lựng, ánh mắt lại rất sáng, đành hậm hực ngồi xuống.
Cô ra sức giải thích, trái lại càng tô càng đen. Anh lại coi đó là vui đùa, cho nên không để ý.
Được rồi, tùy họ thích nói gì thì nói, trọc giả tự trọc thanh giả tự thanh [1'>. Nhan Hoan tự rót đầy rượu cho mình, một hơi cạn sạch.
[1'> Nghĩa là: người ngay thẳng thì cho dù không cần phải giải thích hay biện hộ gì thì bản chất người ta cũng vẫn ngay thẳng, còn người xấu xa thì cho dù có lấp liếm thế nào rốt cuộc cái bản chất xấu xa cũng sẽ bị lộ ra mà thôi.
Ăn uống xong, một đoàn người chuyển sang chiến đấu ở chiến trường KTV [2'>, thuê một phòng lớn, uống rượu oẳn tù tì ca hát, chơi vô cùng vui vẻ. Nhan Hoan lại bị bắt phải uống không ít rượu, Tiêu Trạch thảm hại hơn, chắn rượu cho cô trái lại còn bị chuốc thêm, ngồi ngả nghiêng trên ghế sô-pha nhìn chằm chằm cô gái đang cầm mic, hai mắt sáng ngời rạng rỡ.
[2'> Karaoke.
Một bài hát “Trời cao biển rộng” bật đi bật lại suốt cả buổi chiều, nhưng không hề thấy chán, ngược lại càng nghe càng thích, càng nghe càng lún sâu vào trong đó.
Tư thế cầm mic của cô, đôi mày nhíu lại, mắt nhắm nghiền như đang thổ lộ tâm tình, giọng ca và dáng người đều khiến người ta mê muội. Chỉ có loại người đuổi theo lý tưởng đến cạn kiệt tâm lực mới có thể lĩnh hội sâu sắc hàm nghĩa của bài hát này. Điện thoại đời mới chín vạn tám, 2400 vạn pixel, loại bỏ vỡ hình, cũng không thể nào bằng được hiệu quả hình ảnh và âm thanh chân thật tại hiện trường.
Không biết ai ném một cái mic tới bên cạnh anh, Tiêu Trạch hơi trầm ngâm, miễn cưỡng đứng dậy, lảo đảo đi tới sau lưng Nhan Hoan. Nhan Hoan hoàn toàn đắm chìm trong giai điệu không hề nhận ra anh đang đi tới, cho đến khi một giọng nam từ tính dễ nghe hòa vào.
“Hôm nay tôi, ngắm nhìn gió tuyết thổi qua trong đêm lạnh lẽo…”
Nhan Hoan lặng thinh, quay đầu, không thể tin được nhìn Tiêu Trạch. Tiêu Trạch rất tự nhiên khoác tay lên vai cô, cầm mic, cao giọng, mặc sức thổ lộ.
“Thứ lỗi cho tôi đã không thể từ bỏ tình yêu tự do suốt cuộc đời này, vẫn sợ rằng sẽ có một ngày vấp ngã, nhưng bất cứ ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng, dù rằng sẽ có một ngày chỉ còn em và tôi…”
Tiêu Trạch càng hát càng cảm thấy xấu hổ, cảm giác mình không bằng một phần vạn Huỳnh Gia Câu, năm đó, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy của giới âm nhạc Hồng Kông, Huỳnh Gia Câu dựa vào lý tưởng mà phấn đấu, còn anh, chỉ vì bị Tiêu Kiến Đông sửa lại chuyên ngành trong đơn đăng ký dự thi đại học mà từ đó về sau chán chường, sa ngã.
Nghĩ tới chuyện ngày trước, tròng mắt bất giác đỏ hoe.
Nhưng trong mắt Nhan Hoan, đó lại là do chất cồn gây ra.
Nhạc dạo qua đi, màu sắc ca từ trên màn hình tinh thể lỏng được bôi đậm, Tiêu Trạch không hát, chỉ nhìn Nhan Hoan. Nhan Hoan vô thức nắm chặt mic, siết chặt vào vết sẹo nơi lòng bàn tay, cố gắng đuổi kịp tiết tấu, “Vẫn tự do tự tại” Tiêu Trạch tiếp lời, “Mãi hát vang lời ca.”
“Đi khắp muôn nơi…”
Hòa âm hát đối hoàn hảo, ánh mắt qua lại nhìn nhau, chỉ có họ mới biết được, đã từng từ bỏ những gì.
Nghệ sĩ vĩ cầm.
Họa sĩ.
Hiện thực tàn khốc giam cầm lý tưởng tươi đẹp khi nó chỉ vừa hé nụ, những năm tháng tuổi thanh xuân theo đuổi lý tưởng sớm đã trôi qua một cách vô ích, cái còn lại chỉ là một mộng cảnh không trọn vẹn.
Những ca từ cuối cùng được nhẹ nhàng hát lên, tình thâm, ý trọng.
Bài hát về lý tưởng trong mắt đám đàn ông của xưởng sửa chữa hoàn toàn biến thành một bản tình ca, lão đại Aken hét lớn, “Nào, tiếp tục.” Đưa cho Tiêu Trạch và Nhan Hoan mỗi người một cốc bia, chạm, Tiêu Trạch nâng cốc tu “ừng ực” hết hai phần ba, chiếc cốc nặng nề nện xuống mặt bàn thủy tinh, bọt bia lập tức tràn cả ra ngoài.
Ca hát, rượu bia, lúc tan cuộc đã là nửa đêm, Aken đã sớm say bất tỉnh nhân sự, đám Mã Khải cũng loạng choạng không nhìn rõ phương hướng, Nhan Hoan cũng uống quá nhiều, bị Tiêu Trạch nửa ôm nửa kéo lôi đi.
Với tư cách người đà