Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
ớn, vô duyên vô vớ sao lại phải chia cho ông ta một chén canh?”
“Để ông ấy phái Tiêu Trạch đi Anh Quốc làm việc với Pierce.” Lãnh Ngự Thần nói.
Mỗi ngày có một đống công việc cần anh xử lý, hết khách này đến khách nọ cần anh phải tiếp. Anh không có thời gian như Tiêu Trạch, suốt ngày quanh quẩn bên cạnh Nhan Hoan, anh muốn tách Tiêu Trạch ra, cách Nhan Hoan thật xa, như vậy anh mới có cơ hội.
Anh tin rằng mình có thể đàm phán xong thương vụ làm ăn hàng trăm triệu trong vòng vài ngày, đương nhiên cũng có thể nắm được một cô gái chỉ trong vài ngày, đợi đến khi Tiêu Trạch trở về thì Nhan Hoan cũng đã là của anh rồi.
Triển Dương nói: “Được, vậy tôi đi làm ngay.”
“Đợi đã.” Lãnh Ngự Thần gọi anh ta lại.
“Lãnh tổng còn việc gì phân phó?”
“Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày mua vào cho tôi một điểm cổ phiếu của Tần Vũ và Hoa Thần, phải làm cho gọn ghẽ, đừng để người bên ngoài phát giác.”
“… Vâng.”
Triển Dương đi rồi, Lãnh Ngự Thần mới ảo não từ từ buông cây bút máy đã vỡ nát. Tiêu Trạch hành động quá nhanh, khiến anh trở tay không kịp, nói thế nào cũng không thể tiếp nhận được sự thật này.
Đừng nói Lãnh Ngự Thần không tiếp nhận được, ngay cả người trong cuộc là Nhan Hoan cũng không thể tin được cô lại có thể nằm trên một chiếc giường mềm mại nhưng hoàn toàn lạ lẫm.
Thực ra, tối qua ngoài chiếc áo len bị cởi thì không có chuyện gì xảy ra. Tiêu Trạch rất quân tử tặng phòng ngủ cho cô, còn anh ngủ ở phòng khách.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Nhan Hoan phát hiện mình đang nằm trong một khung cảnh lạ lẫm, dưới tấm chăn mỏng đậm màu là chiếc áo mỏng lót và quần vẫn an toàn dính trên người.
Có lẽ từ “quân tử” này còn phù hợp với Tiêu Trạch hơn là cao, đẹp trai, giàu.
Trong căn phòng tổng thể màu trắng trang nhã, trên nóc tủ đầu giường lạnh lẽo bày một tấm ảnh chụp hấp dẫn ánh mắt cô. Một người phụ nữ xinh đẹp, ước chừng khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ dịu dàng, ngũ quan rất đẹp, khiến người ta chú mục nhất phải kể đến đôi mắt, đây nhất định là người mẹ đã mất của Tiêu Trạch.
Hai người họ có đôi mắt vô cùng giống nhau.
Nhan Hoan đặt bức ảnh lại chỗ cũ, dụi dụi mắt đi ra khỏi phòng ngủ, đứng ở cửa phòng bếp nhìn thấy dáng hình Tiêu Trạch bận bịu ở bên trong còn kinh hoàng hơn cả phát hiện ra mình tỉnh dậy trên giường của đàn ông lạ.
Anh mặc áo phông đơn giản, đeo tạp dề đứng bên bếp, cầm thìa quấy cháo đang không ngừng sôi ùng ục trong nồi. Ánh mặt trời vàng óng chiếu qua cửa sổ phòng bếp, nồi tỏa hơi nóng, một bên mặt đàn ông anh tuấn, ống tay áo xắn lên một nửa để lộ bắp tay rắn chắc, còn có chiếc tạp dề kẻ ca rô kia, tất cả tạo nên một cảnh tượng thật đẹp mắt.
Nếu không phải có mùi hương thoang thoảng bay vào lỗ mũi, Nhan Hoan còn tưởng rằng kia là bức ảnh một người mẫu nam đang tạo dáng.
Không nhìn ra, anh lại là mẫu người của gia đình.
Nhan Hoan động lòng, bỗng nhiên có một loại ý nghĩ muốn yêu đương.
Thấy cô đã dậy, Tiêu Trạch buông thìa, bưng một bát nhỏ đựng đầy nước canh màu nâu tới, “Uống bát canh giải rượu, sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Nhan Hoan ngây ngốc nhìn thẳng vào cặp mắt tuyệt đẹp kia, lập tức thầm nghĩ, làm bạn gái của anh chắc sẽ rất hạnh phúc!
Sau khi bát cháo trứng muối thịt nạc nóng hổi đã vào trong bụng, Tiêu Trạch xách hộp thuốc ra giúp cô thay băng. Cẩn thận tháo băng gạc, sợ sẽ bất cẩn làm đau cô. Nhan Hoan phát hiện anh có đôi bàn tay rất đẹp, mười ngón thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay cắt gọn sạch sẽ.
Nhìn anh bôi thuốc quấn băng đâu ra đấy, còn buộc một cái nơ hình con bướm ở chỗ cổ tay cô, Nhan Hoan cũng không keo kiệt lời khen, “Anh có một đôi bàn tay nghệ thuật gia trời sinh.”
Tiêu Trạch ngước mắt, ánh mắt sáng rực, nói: “Uống rượu cũng được, nhưng không được uống quá nhiều. Sau này, ngoại trừ tôi, không được say xỉn trước mặt người đàn ông khác.”
Ngoại trừ tôi, không được say xỉn trước mặt người đàn ông khác.
Lời nói mờ ám bao nhiêu, dễ khiến người ta nảy sinh hiểu lầm.
Biết rõ anh đã có bạn gái, Nhan Hoan không dám suy nghĩ nhiều, dựa vào một chút hứng thú yêu thích này, cô định sẽ… làm bạn bè với anh.
Xưởng sửa chữa, Nhan Hoan tựa lưng vào một cỗ Benz LS350 vừa được cải tiến, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra ban sáng.
“Chị Hoan, có người tìm.” Tiểu Thứ cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của cô.
Nhan Hoan nhìn người vừa mới tới, lập tức cảm thấy chán ngán.
Cảnh cáo
Chưa bao giờ mong cho ngày cuối tuần trôi qua nhanh đến thế, Lãnh Tiểu Mạn ra khỏi trường là đi thẳng tới tìm Nhan Hoan, chiếc kính râm to bản che khuất gương mặt nhỏ nhắn, ở cô gái ăn mặc thời thượng có gia thế không tầm thường này toát lên một loại cảm giác lấn át vượt trội, cho dù đối mặt với Nhan Hoan cao hơn mình nửa cái đầu, khí thế của Lãnh Tiểu Mạn vẫn không hề thua kém.
“Tìm chỗ nào nói chuyện đi.”
Dáng vẻ đại tiểu thư vênh mặt hất hàm khiến Nhan Hoan cười lạnh, cô mở cửa sau của chiếc CLS, ý bảo cô ta lên xe.
Lãnh Tiểu Mạn do dự đứng yên.
“Vị hôn th