Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

ê.” Lãnh Tiểu Mạn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, dáng vẻ đắc ý, nói: “Tôi bảo này chị gái, chắc chị không biết, tôi là con gái của Lãnh Thế Hùng và Từ Giai Oánh, em gái của Lãnh Ngự Thần, Lãnh Tiểu Mạn, người thừa kế thứ nhất của tập đoàn Lãnh Thị quốc tế, siêu đại minh tinh tương lai của ngành giải trí. Quan hệ giữa tôi và Tiêu Trạch được cả hai gia đình tán thành, được công nhận là Kim Đồng Ngọc Nữ, sang năm tôi tốt nghiệp, anh ấy sẽ lấy tôi. Khuyên chị một câu, tốt hơn hết là đừng có ý định gì không chính đáng, tìm lấy một người đàn ông thật thà là được rồi, hãy thôi mơ mộng chim sẻ biến thành phượng hoàng, hoang tưởng được làm cô bé lọ lem gả vào nhà giàu đi. Loại người tầm thường không có thân phận, không gia thế như chị đấu với tôi chỉ có một con đường chết.”
Cô ta đang khoe khoang cái gì vậy! Đối với một thiếu nữ ngây thơ trong đầu chỉ toàn rác rưởi, Nhan Hoan chỉ muốn quăng cô ta ra khỏi xe.
“Đang công kích người khác sao?”
“Tùy chị muốn nghĩ như thế nào, hôm nay chỉ là cảnh cáo, nếu chị còn tiếp tục dây dưa với Tiêu Trạch, tôi nhất định sẽ cho chị biết tay.”
“Nói xong chưa?” Nhan Hoan lạnh giọng hỏi.
“Rồi.” Lãnh Tiểu Mạn gật đầu, ánh mắt khinh thường đánh giá chiếc áo vải bình thường của cô, nói: “Tuy bây giờ đang có mốt làm kẻ thứ ba, nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở chị một chút, làm kẻ thứ ba cũng cần có vốn liếng, không phải ai cũng có thể tùy tiện làm tốt được.”
Nhan Hoan lạnh lùng nhìn cô ta, trong lòng thầm đáp trả: Đang nói mẹ của cô đó sao? Quả thực không có mấy người giống như bà ta, gia tài hùng hậu, làm kẻ thứ ba mà còn có thể đường đường chính chính.
Nhan Hoan xoay người, lại một lần nữa khởi động xe. Lãnh Tiểu Mạn đập ghế hét: “Này, tôi đã nói hết, chị cho tôi xuống xe.”
Nhan Hoan mặc kệ, đạp ga hết mức, lao xe về hướng biển, chiếc xe nảy lên, vọt đi, tiếng động cơ sắc bén, Benz CLS350 màu đỏ như máu uốn lượn phóng đi. Lần thử xe đầu tiên sau khi cải tiến, không thoải mái đùa nghịch một chút sao được.
Sắc mặt Lãnh Tiểu Mạn trắng bệch, người bị lắc qua lắc lại ở ghế sau, cố nín nhịn để không nôn mửa, bắt đầu la hét lớn, “Đồ điên, thả tôi xuống, hôm nay tôi mà xảy ra chuyện gì, anh tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho chị.”
“Kít”, tiếng phanh xe rít lên bén nhọn, Lãnh Tiểu Mạn đập đầu bịch một cái lên hàng ghế trước, trán lập tức đỏ cả một mảng, hoa mắt chóng mặt chửi ầm lên: “Chết tiệt, mau dừng xe.”
Lãnh Tiểu Mạn vươn người muốn túm tóc Nhan Hoan, đúng lúc này xe đột ngột đổi hướng, khiến cô ta ngã xuống sàn xe.
“Đồ điên, đồ tâm thần!” Lãnh Tiểu Mạn bị giày vò đến mức sắp nôn ra, cô ta mở cửa xe định nhảy, nhưng tốc độ quá nhanh khiến cô ta sợ hãi, không có gan lại rút tay về.
Gương mặt Nhan Hoan lạnh lùng, điều khiển cỗ xe bốn cửa chạy hết tốc độ về hướng bờ biển, cho đến khi cách nước biển chỉ chừng một mét, cô đột ngột bẻ bánh lái, phanh gấp, động tác gọn gàng dứt khoát, cửa xe phía sau bên trái theo quán tính bị bật mở ra, ngay sau đó Lãnh Tiểu Mạn cũng bay ra ngoài, ngã xuống chỗ nước cạn như chó rỉa phân.
“Ọc” một tiếng tất cả những gì có trong dạ dày bị đẩy hết ra ngoài, tan vào trong nước biển, một con sóng to đánh tới, những thứ bẩn thỉu bị cuốn lên xối cả vào người Lãnh Tiểu Mạn. Lãnh Tiểu Mạn hai mắt đỏ hoe, quát lớn: “Chết tiệt, chị dám.”
Nhan Hoan hạ cửa sổ xe, nhìn bộ dạng chật vật của cô ta, cảm thấy cực kỳ sảng khoái, cười lạnh nói: “Nhóc con chết dẫm, cho cô biết, tôi và Tiêu Trạch, vị hôn phu của cô, không có bất cứ quan hệ nào hết. Có bản lĩnh thì cô đi mà trông chừng anh ta, đừng có tới khóc lóc om sòm với người chẳng liên quan. Tốt nhất cô hãy nhớ kỹ bài học ngày hôm nay, nhớ kỹ khuôn mặt này của tôi, sau này gặp tôi tốt nhất là đi đường vòng, tôi không dám cam đoan lần sau còn có thể có lòng tốt như thế này nữa đâu.”
Bánh sau xe đảo mãnh liệt, hất lên bao nhiêu cát biển và bùn nhão vào người Lãnh Tiểu Mạn, Nhan Hoan nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, đôi mắt đẹp nheo lại.
Cô đã từng thề, bất kể là họ Lãnh hay họ Từ, kẻ nào còn dám khiến cô bực bội, kẻ đó sẽ phải biết tay.
Cho nên, Lãnh Tiểu Mạn, muốn trách chỉ có thể trách cô có loại ba mẹ đáng khinh như vậy.
Xe rẽ vào bãi cát, rời khỏi bờ biển, chạy trên đường lớn một lúc, Nhan Hoan mới dừng xe, ra sức sập cửa sau, trở lại chỗ ngồi, mãi vẫn không nhúc nhích.
Chỉ cần là chuyện có liên quan tới Lãnh gia sẽ khiến cô vô cùng bực bội. Bây giờ lại dính dáng đến Tiêu Trạch, tâm trạng cô đang rất hỗn loạn.
Tiêu Trạch, tôi với anh, giờ đây chỉ sợ đến bạn bè cũng không làm nổi.

Sáu giờ chiều, Tiêu Trạch đúng giờ xuất hiện ở xưởng sữa chữa.
“Anh Tiêu đến rồi.” Tiểu Thứ nhiệt tình chào hỏi nhưng nhận lấy là ánh mặt lạnh lẽo của Nhan Hoan, cậu ta mất tự nhiên sờ sờ miệng, tránh qua chỗ khác.
Chỉ một ánh mắt Tiêu Trạch đã nhìn ra có vấn đề, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Có chuyện tôi phải nói rõ với anh.” Nhan Hoan lạnh lùng nói.
Vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng khiến trong lòng Tiêu Trạch hoang mang, có một loại dự cảm chẳng lành.
“Lên xe nói.” Tiêu Trạch nói.
Nhan Ho