Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
khi cô không còn sức mà giãy giụa nữa, ngoan ngoãn tựa vào lòng anh.
Tiêu Trạch nói: “Từ khi bắt đầu là em trêu chọc tôi trước, đã trêu chọc thì đừng có bỏ dở giữa chừng.”
…
Nhan Hoan mang đôi mắt thâm quầng đi làm, làm xong việc mà chẳng có một chút hứng thú nào, cô ngồi vào chiếc GTR của Lý An Thần, vừa nghe nhạc vừa chạy xe không mục đích.
Tiêu Trạch liên tiếp gọi tới hai cuộc điện thoại, đều bị cô bấm từ chối. Sau nụ hôn đó, giữa cô và anh dường như có một thứ gì đó không giống như lúc trước, cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào.
Trong lúc ấy, giữa đại sảnh sân bay bốn phía kẻ qua người lại vô cùng huyên náo, Tiêu Trạch không ngại phiền khư khư giữ lấy chiếc điện thoại.
“Ông chủ, gọi cho Nhan tiểu thư đấy à?” Amy lớn mật tiến lại gần hỏi.
“…” Tiêu Trạch không đáp, chuyên tâm bấm tin nhắn.
Amy trề môi nhịn cười, chợt sáng tỏ, vẻ mặt hớn hở nói: “Ông chủ, anh yêu rồi.”
Tiêu Trạch liếc cô, đuôi mày khóe mắt ngập tràn sự vui vẻ không thể che giấu, một tin nhắn được gửi đi.
Giọng nữ máy móc không cảm xúc thúc giục đi làm thủ tục, Tiêu Trạch xách hành lý tới cửa kiểm an. Thực ra Tiêu Trạch một trăm hai mươi vạn phần trăm không muốn đi Anh Quốc. Tối qua sau khi chia tay Nhan Hoan, anh còn chưa kịp tìm Lãnh Tiểu Mạn tính sổ thì đã bị Tiêu Kiến Đông gọi điện lôi về nhà.
Lúc ấy tâm tình Tiêu Kiến Đông không tệ, cầm văn kiện kế hoạch mà Triển Dương đưa đến, thông báo Tiêu Trạch sáng mai bay chuyến đầu tiên đi London gặp Pierce, trùm khai thác dầu mỏ hàng đầu châu Âu.
Tiêu Trạch thẳng thừng phản đối, sắc mặt Tiêu Kiến Đông lập tức sa sầm, nhẫn nhịn tính tình nóng nảy để giảng giải cho anh lần hợp tác này quan trọng như thế nào, có thể thu được bao nhiêu lợi nhuận.
Trong nhận thức của Tiêu Trạch, từ điển của Tiêu Kiến Đông chỉ có hai chữ “làm ăn”, vì hai chữ này ông có thể hi sinh bất cứ chuyện gì, kể cả lý tưởng của con trai, thậm chí vào lúc vợ qua đời, ông còn đang bàn chuyện làm ăn với người ta.
Trái tim của người đàn ông này rốt cuộc làm từ thứ gì?
Tiêu Trạch mất kiên nhẫn cắt ngang lời Tiêu Kiến Đông, trịnh trọng tuyên bố anh sẽ không đi Anh Quốc. Tiêu Kiến Đông lại nói, hoặc là đi Anh Quốc, hoặc là cuối năm cưới Lãnh Tiểu Mạn về. Lúc ấy Tiêu Trạch phát hỏa, làm rõ lập trường của mình, nói có chết cũng không lấy Lãnh Tiểu Mạn, anh muốn kết hôn với ai là quyền của anh.
Tiêu Kiến Đông ngoài dự kiến không hề nổi giận, chỉ nói một câu, “Con gái tốt nhà ai bằng lòng gả cho loại phá gia chi tử chơi bời lêu lổng, không học vấn không nghề nghiệp như anh chứ.”
Tâm trạng thấp thỏm chờ mong tin nhắn đã hóa thành thất vọng vào giây cuối cùng trước khi qua cửa kiểm an, trong khoang hạng nhất, Tiêu Trạch mang dáng vẻ cô đơn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay cái vuốt đi vuốt lại trên màn hình đã chuyển thành màu đen.
Trong chiếc GTR màu xanh da trời, Nhan Hoan ngẩn người nhìn màn hình di động trọn mười phút có thừa.
Tạm thời có việc đi London công tác. Mấy ngày tôi không ở đây nhớ tự chăm sóc bản thân, sáng phải ăn điểm tâm, chiều tan làm đúng giờ, nhớ thay thuốc cho vết thương ở cổ tay, đừng để dính nước, đừng để tôi phải lo lắng cho em.
Nhan Hoan bị tin nhắn lời lẽ giản dị nhưng lại để lộ mười phần quan tâm này làm cho cảm động. Vừa mong chờ tình yêu nhưng lại vừa sợ bị tổn thương, cô do dự nên hay không nên trả lời tin nhắn của anh, trả lời như thế nào? Dùng thân phận gì để trả lời?
Chẳng biết từ lúc nào, yêu thương đã hé nở tại nơi mà ta không nhìn thấy.
Hai lần có ý định làm rõ quan hệ giữa hai người nhưng không thành, lần này Nhan Hoan quyết định thuận theo tự nhiên, hi vọng sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp.
Ăn cơm trưa xong, có mấy người đi vào xưởng sửa chữa, cầm đầu là một người tướng mạo hung hãn trên cổ đeo dây chuyền vàng to cỡ bằng ngón tay, mặc áo sơ mi hoa, hắn dẫn theo mấy đàn em chỉ mặt gọi tên Nhan Hoan.
Từ sau cuộc đua xe với DK ở Bình Sơn, rất nhiều người ngưỡng mộ tìm đến Nhan Hoan để sửa xe, nhưng đám người vừa mới đến có vẻ không hề thiện ý. Aken dẫn mọi người đến bến cảng giao xe, chỉ còn Mã Khải và Nhan Hoan ở nhà, Mã Khải thấy đám người này trông không phải người lương thiện nên không để Nhan Hoan ra ngoài.
“Mấy anh đến tìm Nhan Hoan có chuyện gì?”
Tên đeo dây chuyền vàng cầm đầu dò xét người đàn ông vừa đi ra, mất kiên nhẫn hô lên: “Mau gọi con đàn bà ở trong kia ra đây.”
“Có chuyện gì thì nói, đừng mở miệng lăng mạ người khác.” Mã Khải trừng mắt.
“Mẹ nó, mày đang nói chuyện với ai đấy?” Tên đeo dây chuyền vàng xô Mã Khải, mấy tên đàn em đứng sau lưng cũng tiến lên, bộ dạng chuẩn bị đánh nhau bất cứ lúc nào.
“Này, có vẻ các anh đến đây để gây sự!” Mã Khải móc điện thoại, bấm số, “Anh Ken, có người…”
Tên đeo dây chuyền vàng bước lên hất điện thoại của Mã Khải, “Còn muốn gọi cứu viện, muốn ăn đòn phải không?” Nắm đấm vung lên bị Mã Khải đỡ được, mấy tên đàn em thấy vậy liền xông tới.
“Dừng tay.” Nhan Hoan từ trong gara đi ra, biết rõ đám người này nhắm vào mình, cô không muốn làm liên lụy đến M