Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.

ã Khải. Mã Khải cắn răng, giận dữ âm thầm mắng Nhan Hoan không biết xem tình hình.
“Cô chính là Nhan Hoan.” Tên đeo dây chuyền vàng hung hãn trừng mắt, không nói hai lời lập tức vung tay lên. Nhan Hoan nghiêng đầu tránh được. Cái tát bị trượt, hắn không nén được nhục, đưa mắt liếc một cái, hai tên thuộc hạ liền bẻ ngoặt cánh tay Nhan Hoan.
Mã Khải cũng là đàn ông, gặp tình cảnh này sao có thể để người nhà bị bắt nạt, anh ta đẩy hai tên côn đồ, che chắn cho Nhan Hoan, nói: “Đi mau.”
“Gắng chịu.” Nhan Hoan vỗ vỗ vai Mã Khải, quay người chạy về phía bãi đỗ xe, hai tên lưu manh lập tức đuổi theo, những tên khác lao vào ẩu đả với Mã Khải.
Nhan Hoan chạy tới cửa sau, túm lấy cây côn ở cửa vung mạnh vào một tên côn đồ, tên còn lại thấy trong tay cô có vũ khí, không dám tùy tiện xông lên, chỉ đứng tại chỗ giương nanh múa vuốt, khoa chân múa tay. Cây côn nện trúng đầu tên lưu manh kia, hắn lắc lắc đầu, mắt trợn trừng rồi từ từ ngã xuống.
Không ngờ học mấy chiêu với Tiêu Trạch vậy mà bây giờ lại phát huy tác dụng.
Nhan Hoan cầm vũ khí đuổi ngược trở lại, Mã Khải đang bị bọn chúng dồn vào một góc. Tên đeo dây chuyền vàng hung hãn đạp vào người Mã Khải, hắn không kịp chuẩn bị thì đã bị cây côn sắt đập mạnh vào lưng, bụp một nhát ngã sấp xuống, đau đớn kêu to.
Mã Khải nhìn Nhan Hoan cầm vũ khí trở về, nở nụ cười, cố gắng đứng dậy đấu đá với lũ lưu manh không mời mà đến. Một mình không thể địch nổi nhiều người, hai người đối phó vô cùng vất vả. Nhưng Nhan Hoan chung quy cũng chỉ là nữ giới, thể lực không thể bằng đàn ông, động tác điều khiển vũ khí ngày càng chậm dần, một giây không chú ý đã bị một tên đạp trúng, cô chật vật ngã trên mặt đất, kéo theo Mã Khải ở bên cạnh cũng nặng nề ngã xuống.
Tên đeo dây chuyền vàng xoa phần eo bị sưng tấy, nhe răng trợn mắt nhặt cây côn rơi trên đất, hùng hổ xông tới chỗ Nhan Hoan, cây gậy giơ lên nhắm thẳng đầu cô mà giáng xuống…
Vũ khí vung lên một nửa bất chợt dừng lại, đằng sau truyền đến tiếng bánh xe ma sát bén nhọn, tên đeo dây chuyền vàng không thể không dừng động tác, quay đầu xem xét, ngay tức khắc chân hắn liền mềm nhũn ra.
Một cỗ Corvette Z06 phiên bản 10 khoa trương lao thẳng vào trong xưởng. Trên vị trí lái, gương mặt người đàn ông vô cùng khó coi, dáng vẻ hung ác như thể không gây tai nạn chết người không bỏ qua, Nhan Hoan nhìn đến hãi hùng khiếp sợ.
Chiếc xe lao nhanh như tên bắn rồi đột ngột phanh lại chỉ cách Nhan Hoan nửa mét, bánh xe hất lên đầy khói bụi khiến cô bị sặc, sau khi Lãnh Ngự Thần nhìn cô đầy thâm trầm, chiếc xe lùi lại quay đầu phóng về phía tên đeo dây chuyền vàng.
Tên đeo dây chuyền vàng sợ quá hét toáng lên, chạy đông chạy tây, bị Corvette dồn vào trong góc, hắn run rẩy kinh hoàng kêu lên: “Đừng tới đây, đừng tới đây.” Cây côn sắt trong tay hắn tuột ra, nện xuống kính xe bằng thủy tinh, thủy tinh nứt ra một mảng lớn.
Lãnh Ngự Thần không hề có ý định dừng lại, đầu xe thúc vào chân hắn, tên đeo dây chuyền vàng sợ hãi loạng choạng, cả người ngã gập trước đầu xe. Lãnh Ngự Thần sắc mặt thâm trầm lùi xe, hắn nặng nề ngã ra đất. Bánh xe ma sát với mặt sàn phát ra những tiếng nhói lòng, tên đeo dây chuyền vàng gắng gượng đứng dậy nhưng lại bị xe chèn tới vách tường, sau nhiều lần tra tấn, hắn sợ tới mức thoi thóp chỉ còn thiếu nước đái ra quần.
Thủ đoạn của Lãnh Ngự Thần vô cùng tàn nhẫn, Mã Khải vừa xem vừa tặc lưỡi, kéo tay Nhan Hoan trêu ghẹo: “Em gái, dạo này đường tình nở rộ nhỉ! Đến cả đại thiếu của Lãnh gia cũng có liên hệ.”
“Nói linh tinh gì đó.” Nhan Hoan véo anh ta một cái, Mã Khải đau quá “á” lên một tiếng.
“Không sao chứ?” Nhan Hoan giật mình nhìn anh ta.
Mã Khải xoa eo, “Không sao, nhưng mà em dâu hai ngày nay có vẻ hưởng thụ cuộc sống về mặt ấy ấy quá độ rồi đấy.”
“Anh bớt lắm mồm đi.” Nhan Hoan ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng căng thẳng.
Bởi vì anh đã đến…






Kẻ thầm mến
Tên đeo dây chuyền vàng bị giày vò đến kiệt sức không thể đứng dậy, Lãnh Ngự Thần mới cho xe dừng lại, anh đẩy cửa xuống xe, bước từng bước về phía hắn. Trong nhà xưởng yên tĩnh, tiếng gót giày da nện xuống mặt sàn lạch cạch, nghe tựa như tiếng bước chân của tử thần, tên đeo dây chuyền vàng sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lãnh Ngự Thần dừng lại trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống, đôi môi mỏng hơi mấp máy, phát ra thanh âm không hề có độ ấm. “Ai sai mày làm?”
Tên đeo dây chuyền vàng nhìn đôi giày da không vương một hạt bụi trước mắt, câm như hến.
“Không nói sao?”
Lãnh Ngự Thần nhìn Nhan Hoan, đáy mắt lay động một thứ tình cảm nào đó, như thể đang ra sức đè nén, tay nắm chặt thành quyền, mãi sau mới khó khăn nói ra một câu, “Có bị thương ở đâu không?”
Anh đang đứng trước mặt cô, đưa tay ra là có thể chạm vào. Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại anh trong hoàn cảnh chật vật, nhếch nhác đầy bụi đất này.
Sợ hãi, chán ghét, tim đập nhanh, Nhan Hoan bị vây quanh bởi nhiều loại cảm xúc, thậm chí nhất thời không biết nên là