Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.
an không đáp mà đi về phía sân sau, “Tôi đi xe của Lý An Thần.”
“Tay của cô…”
“Cách tim xa lắm.” Không chết được.
Tiêu Trạch nghĩ mãi không hiểu, sáng nay hai người vẫn còn cười cười nói nói, bây giờ sao lại giương cung tuốt kiếm rồi. Mang theo tâm trạng bất an, anh lái Reventon đuổi theo GTR màu xanh da trời.
GTR dừng lại tại một ngã ba cách xưởng sửa chữa không xa, Nhan Hoan đẩy cửa xuống xe, chờ Tiêu Trạch xuống mới nói: “Sau này chúng ta, đừng gặp lại nữa.”
“Tại sao?” Tiêu Trạch nhíu mày hỏi.
“Không tại sao cả, chỉ là không muốn nhìn thấy anh nữa.”
“Không muốn nhìn thấy tôi!” Tiêu Trạch quay đầu đi bực bội nghĩ xem rốt cuộc vấn đề là ở đâu, mãi cũng chẳng thể nhớ ra được vấn đề nào như thế. Anh tức giận quay đầu lại, lớn tiếng: “Cô gái này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, lần trước trên đỉnh núi cũng thế, luôn miệng nói không muốn bước vào thế giới của tôi, không muốn chơi trò chơi của tôi, tôi hoàn thành ý nguyện của em, tôi đi vào thế giới của em, tôi tới tìm em. Nhưng giờ mới được vài ngày, em lại như vậy, nói sau này đừng gặp lại nữa, thế nào cũng phải cho tôi một lý do.”
Anh trừng mắt, vẻ mặt lạnh lùng, giống như người gây ra lỗi là cô vậy, Nhan Hoan bực tức gào to: “Lý do là vị hôn thê của anh.”
Vị hôn thê?
Tiêu Trạch nghẹn lời, bị từ ngữ lạ lùng này làm cho không hiểu nổi, mãi mới nhớ có một người như thế tên là Lãnh Tiểu Mạn.
Thấy anh không nói lời nào, Nhan Hoan càng phát hỏa, bật cười chế giễu: “Tôi ghét nhất kẻ nào dùng từ kẻ thứ ba để nói về tôi, vốn muốn làm bạn bè với anh, nhưng bây giờ xem ra, giữa chúng ta đến bạn bè cũng không làm nổi.”
“Ai muốn làm bạn bè với em?” Tiêu Trạch hoàn toàn bị chọc giận.
“Vậy anh muốn thế nào, thật sự để tôi làm kẻ thứ ba sao?” Nhan Hoan lập tức nổi cáu, ngực phập phồng mãnh liệt, khoanh tay quay sang một bên.
Thế giới này điên loạn thật rồi, làm kẻ thứ ba và đi tìm kẻ thứ ba lại đều đường đường chính chính như vậy, dựa vào đâu cơ chứ!
“Em thật sự bằng lòng muốn làm kẻ thứ ba, vậy thì cũng phải chờ tôi tìm được bạn gái rồi hãy làm.”
Nhan Hoan quay lại nhìn anh, “Vậy Lãnh Tiểu Mạn kia là thế nào? Đừng nói anh không biết cô ta, tôi đã tận mắt thấy cô ta bổ nhào lên lưng anh.”
Tiêu Trạch trợn mắt, “Tối hôm qua tôi còn cõng em trên lưng! Em còn ngủ trên giường của tôi! Những cái đó có thể nói lên điều gì? Nếu cô ấy mà là vị hôn thê của tôi, thì em chính là mẹ của con tôi.”
“Nói bậy bạ gì đó.” Nhan Hoan nóng nảy, “Chúng ta chưa làm gì cả.”
“Đúng là chưa làm gì.” Hối hận muốn chết đây. Tiêu Trạch nhìn cô chằm chằm, hai con mắt như hận không thể nhìn xuyên được lòng cô. Anh nói: “Không phải bất kỳ người phụ nữ nào cũng có thể ngủ trên giường của Tiêu Trạch tôi, tôi vô cùng nghiêm túc nói cho em biết, tôi không có bạn gái, đừng nói gì đến vị hôn thê, nhóc con Lãnh Tiểu Mạn kia đầu bị ngập nước, tôi mà có tí xíu nào thích con bé, vậy thì tôi không phải họ Tiêu.”
“Anh thích hay không thích ai, anh họ gì hay không họ gì, đều là chuyện của một mình Tiêu Trạch anh, chẳng liên quan gì đến Nhan Hoan tôi.”
Nhan Hoan đã quyết, chỉ cần liên quan đến Lãnh gia, dù chỉ một tí tẹo, cô cũng không muốn va chạm. Mở cửa xe, vừa định ngồi vào, cánh tay bỗng bị Tiêu Trạch mạnh mẽ kéo lấy, thân thể lập tức ngã vào vòm ngực như tường đồng vách sắt, môi bị xâm lược…
Lời tác giả: Cô ấy mà là vị hôn thê của tôi, vậy thì em chính là mẹ của con tôi. Tiêu Trạch có bá đạo không?
Thề với bóng đèn lần này chính là hôn nhau, hôn thỏa mãn.
…
p/s: Đọc chương này có thể thấy những đoạn Nhan Hoan nghĩ và nói về nhà họ Lãnh và Lãnh Tiểu Mạn có thái độ rất khinh miệt và phẫn nộ, có lí do cả đúng ko :), một hai đoạn dùng những từ ngữ rất nặng nề nên mình đã thay nó đi tí xíu cho đỡ phản cảm : )
Hôn
Tiêu Trạch thật sự đã nổi giận, cho nên mới không thèm quan tâm, cứ thế ập xuống hôn.
Đôi môi bị tàn sát bập vào răng gây đau đớn, Nhan Hoan lập tức thẹn quá hóa giận, nổi trận lôi đình đẩy anh ra, vung tay.
Một tiếng “bốp” vang lên, bàn tay tát vào bên má trái Tiêu Trạch, để lại dấu tay rất rõ ràng.
Nhan Hoan giận run người hung dữ lườm anh, vành mắt đỏ hoe, cô xoay người bỏ đi.
Đầu lưỡi dịu dàng dạo chơi trên đôi môi đỏ mọng hơi sưng tấy, đặt xuống từng nụ hôn nhẹ nhàng đầy cảm xúc, con mắt sâu thẳm động tình chậm rãi khép lại, để bản thân hoàn toàn chìm đắm trong xúc cảm tươi đẹp của giác quan…
Mãi thật lâu sau anh mới buông cô ra.
“Còn dám nói chẳng có liên quan gì đến em không?” Tiêu Trạch giữ chặt đầu Nhan Hoan áp vào ngực mình, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc.
Nhan Hoan bị hôn đến mức chân nhũn ra, ý thức cũng mơ hồ, nghe thấy từng tiếng tim đập mạnh mẽ, mãi sau cô mới tìm lại được lý trí. Cô đỏ mặt đẩy anh ra, xoay người sang chỗ khác.
Cô giận chính mình quá kém cỏi, lại có thể đắm chìm trong sự nhiệt tình của anh.
Tiêu Trạch ôm cô từ phía sau, cô giãy giụa, anh ôm chặt. Cô lại giãy giụa, anh lại càng ôm chặt, cho đến