Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.
dài duỗi ra cầm một quả táo trên đĩa, đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu, ngửi thấy hương vị của cô.
…
Giản Ninh từ quê lên hẹn Nhan Hoan đến T98, chế độ hội viên xa xỉ đã được bật đèn xanh với hai vị khách đặc biệt này, nhân viên phục vụ vô cùng chu đáo, uống rượu không cần trả tiền.
Giản Ninh nằm bò lên quầy bar, dáng vẻ uể oải.
Nhan Hoan hỏi: “Tiền vay nặng lãi trả chưa?”
“Trả rồi.” Giản Ninh đáp.
“Người trong nhà dàn xếp cả rồi chứ?”
“Ừ.”
“Lại có chuyện gì?”
“Không có.”
“Sao trông chán nản thế! Có tâm sự à?”
“Không có.” Giản Ninh nhấp một ngụm rượu.
“Thôi đi, cậu cứ lúc nào có chuyện gì phiền lòng là lại đi uống rượu.” Chuẩn bị đổ nốt nửa chén rượu vào trong miệng, Nhan Hoan chợt nhớ tới câu nói của Tiêu Trạch – ngoại trừ tôi, không được say xỉn trước mặt đàn ông khác.
Động tác đổ chuyển thành nhấp nhẹ.
Giản Ninh nghiêng đầu nhìn cô, hỏi không đầu không đuôi: “Hoan Hoan, cậu vẫn là trinh nữ à?”
“Khụ, khụ.” Nhan Hoan bị sặc rượu, đấm ngực ho khan vài cái mới nói: “Sao lại hỏi loại vấn đề này?”
“Không có gì, tùy tiện hỏi thôi.” Gương mặt Giản Ninh nhuốm vẻ hiu quạnh, ngón tay dài trượt trên miệng chén.
Nhan Hoan ghé sát vào cô, hỏi: “Cậu có phải không?”
“…”
“Tớ rất tò mò lần đầu tiên của cậu là cho ai.”
Giản Ninh đỏ mặt, nói: “Hoan Hoan, cậu bị Tiêu Trạch làm hư mất rồi.”
“Nhắc đến anh ta làm gì!” Nhan Hoan quay đầu, vẻ mặt mất tự nhiên.
“Dạo gần đây, ngoại trừ tớ, cậu gần gũi với anh ta nhất, tớ là người thuần khiết như thế, sao có thể làm hư cậu được.”
“Cậu mà thuần khiết, thuần khiết chỗ nào!” Nhan Hoan dò xét cô bạn từ trên xuống dưới.
Giản Ninh cười xấu xa, tay đột nhiên đặt lên nơi mềm mại nào đó, “Chỗ này thuần khiết.”
Nhan Hoan biến sắc, kéo bàn tay nhỏ nhắn kia ra khỏi ngực, “Bỏ ra.”
Giản Ninh bày ra vẻ mặt say mê, “Cup C thật là mất hồn.”
“Biến!”
“Ha ha!”
Hai cô gái vui cười ầm ĩ, hoàn toàn không chú ý một nhân vật nguy hiểm đang tới gần.
Dạ Sâm ngồi xuống ghế, cánh tay vươn ra ôm Nhan Hoan đang vui đùa vào trong ngực mình, “Người đẹp, chúng ta lại gặp nhau.”
Nhan Hoan sững sờ, muốn giãy ra, nhưng cánh tay đặt trên vai cô như một thanh thép, không thể xoay chuyển được. “Nói chuyện tử tế, có thể đừng động chân động tay không?”
“Không động tay, chỉ động miệng.” Dạ Sâm vốn đã càn rỡ, uống thêm chút rượu vào chẳng thèm kiêng nể gì, bĩu môi hướng về môi Nhan Hoan. Nhan Hoan cúi đầu, làn môi nóng rực rơi xuống chai rượu lạnh ngắt.
Giản Ninh cầm chai rượu, hất hàm nói: “Chơi trò lưu manh sao?”
Dạ Sâm nhướng mày, quát lớn: “Nhóc con, đi chỗ khác chơi.”
Giản Ninh vô cùng ghét người khác dùng từ nhóc con, con bé, con nhóc chết tiệt để gọi mình, lại làm cô nhớ đến tên súc sinh Lý An Thần kia. Cô cầm chai rượu đã mở nhắm ngay đầu Dạ Sâm, đe dọa: “Buông tay ra, nếu không tôi sẽ đập vào đầu anh.”
Mặc kệ sự uy hiếp của cô, Dạ Sâm càng ôm chặt Nhan Hoan đang không ngừng giãy giụa, cúi đầu hôn lên gò má cô.
Lúc ấy Giản Ninh liền phát hỏa, cái chai giơ lên sắp vung mạnh xuống, chợt cảm thấy cổ tay bị xiết chặt, ngẩng đầu nhìn, một tên đàn ông cao hơn cô một cái đầu đang giữ chặt cổ tay cô.
“Mẹ nó, anh là ai, buông ra.” Giản Ninh bực tức nói tục. Đường Kiệt và ba tên đàn ông khác cưỡng ép lôi Giản Ninh đi, Giản Ninh hét toáng lên làm kinh động đến Giám đốc quán bar.
Đại Bân Tử trông cô gái này hình như có quen biết với Bạch gia, bèn định tới xem thế nào, Đường Kiệt chỉ nói một câu, “Đừng cản trở DK” đã dễ dàng khiến Đại Bân Tử phải lùi lại một bước.
Ai dám quản chuyện của Dạ Sâm kia chứ! Muốn chết sao? Đại Bân Tử nhìn ngó xung quanh một vòng, tìm thấy Dạ Sâm ở bên quầy bar, sau khi nhìn thấy người đang giãy giụa trong lồng ngực hắn, anh ta sợ run người. Đây không phải, không phải bạn gái của Trạch thiếu sao? Không được, phải báo với Bạch gia.
“Mau bảo người của anh thả cô ấy ra.” Nhan Hoan huých cùi chỏ vào eo Dạ Sâm, “Có nghe thấy không.”
Động tác này chẳng hề ảnh hưởng đến Dạ Sâm, ngược lại hắn càng ôm chặt hơn, thổi hơi nóng bên tai cô, “Cô vẫn nên để ý đến bản thân trước đi.” Đầu lưỡi nóng hổi thè ra liếm lên vành tai cô, Dạ Sâm nói: “Ngủ với tôi.”
“Nằm mơ!”
“Năm mươi vạn.”
“Tôi không bán thân!”
“Không phải cô thiếu tiền sao?” Bờ môi nóng rực áp vào vành tai khiến Nhan Hoan run rẩy, cô cất giọng căm ghét: “Bây giờ không thiếu.”
“Bởi vì đã bắt được Tiêu Trạch, cô ngủ cùng hắn?”
“Anh thật bỉ ổi!” Nắm đấm nện vào bụng dưới rắn chắc của hắn, Nhan Hoan giãy giụa liên hồi, bắt chước Giản Ninh túm một chai rượu, nghiêm mặt nói: “Muốn động dục thì đi chỗ khác mà phát tiết, bảo anh thả bạn tôi ra cơ mà!”
“Yên tâm, cô ta không sao cả.” Dạ Sâm cởi cúc áo sơ mi, bộ ngực cường tráng lộ rõ dưới ánh đèn mờ ảo, hắn nháy mắt mấy cái, nói: “Năm mươi vạn chưa đủ, vậy thì năm trăm vạn, thêm nữa cũng được, Tiêu Trạch có thể cho cô bao nhiêu Dạ Sâm tôi cũng có thể cho cô từng ấy.”
Ánh mắt tùy tiện lướt qua những nơi quan trọng của Nhan Hoan, ngữ khí chứa đầy dục vọng: “Một cô gái có k