The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.

ỹ thuật lái xe không tệ, kỹ thuật trên giường chắc cũng không tồi, chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ cô dạng hai đùi nghênh đón tôi, không hiểu sao tôi đã cảm thấy rất hưng phấn.”
“Lúc nào anh cũng nói chuyện kiểu như vậy à?” Bàn tay nắm chặt chai rượu đến trắng bệch, Nhan Hoan tưởng tượng ra hậu quả nếu cái chai này nện xuống.
“Tôi là người thẳng thắn, trong lòng nghĩ sao nói vậy, còn tốt hơn loại đạo đức giả ngoài mặt vờ đứng đắn, bên trong không biết nghĩ những gì.”
Nhan Hoan lộ vẻ khinh thường, “Ghê tởm.”
Dạ Sâm không cho là vậy, cười cười, “Đàn ông đối tốt với phụ nữ, mời phụ nữ ăn cơm, tặng quà, nói những lời tâm tình dễ nghe, đều là vì nghĩ đến chuyện đó nên mới làm. Tôi dám đánh cược với cô, Tiêu Trạch cũng giống như tôi, không lúc nào không nghĩ đến việc làm thế nào để đè cô dưới thân, hung hăng chà đạp.”
Lời nói bẩn thỉu đê tiện, kích thích thần kinh, Nhan Hoan nhớ tới nụ hôn kia, cộng với liên tưởng đến loại hình ảnh không thể chịu nổi, lập tức máu dồn lên não, tai đỏ bừng.
Nhưng, Tiêu Trạch ngoài việc mời cô đi ăn mì thịt bò thì không tặng quà gì cả, càng không nói những lời tâm tình dễ nghe. Anh liệu sẽ có loại suy nghĩ này hay không?
Nhan Hoan đè nén sự phẫn nộ đối với Dạ Sâm: “Anh buồn nôn như vậy, có phải do đã xem quá nhiều phim ảnh không?”
“Đã xem không ít, cho nên mới muốn cùng cô luyện xem công phu của ai cao hơn.” Dạ Sâm chợt trông thấy Giản Ninh chạy về phía này, phản ứng đầu tiên là giật lấy chai rượu trong tay Nhan Hoan, hai người giằng co, chỉ nghe một tiếng “choang” vang lên lanh lảnh.
Sắc mặt Dạ Sâm sầm xuống…






Sân sau bốc cháy
Quán bar đang vô cùng náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều tập trung vào Dạ Sâm. Máu tươi cùng với rượu chảy xuôi xuống theo gương mặt góc cạnh, Dạ Sâm nghiến răng dữ tợn, như một con dã thú nổi điên, xung quanh người hắn bao phủ một tầng không khí tàn bạo.
Nhan Hoan không thể tin được, nhìn chai rượu nguyên xi không tổn hại gì trên tay mình, lại nhìn vết thương trên đầu Dạ Sâm. Giữa quán rượu yên tĩnh vang lên một giọng nam lạnh lùng, “Hóa ra công việc lớn nhất của DK không phải là đi đua xe, mà là bắt nạt phụ nữ.”
Giọng nói này, là…
Nhan Hoan giật mình kinh hãi, cái chai trong tay rơi xuống đất vỡ choang, tạo ra tiếng động rất lớn.
Đám phóng viên khứu giác nhạy bén đã sớm chờ ở ngoài cổng lớn, đèn flash liên tục nhắm vào Lãnh Ngự Thần. Tại cổng sau, Nhan Hoan và Giản Ninh đã ngồi yên vị trên xe của Triển Dương. Giản Ninh xoa xoa đốt ngón tay đỏ hồng, liếc mắt nhìn Nhan Hoan đang nặng nề tâm sự, nói: “Tùy chọn ba con số.”
Nhan Hoan khó hiểu nhìn cô.
Giản Ninh ngồi thẳng người, nói: “Dùng đầu ngón tay mà nghĩ cũng thấy được những nhân vật quan trọng đều có liên quan tới cậu, đào hoa như vậy, mua sổ xổ nhất định trúng thưởng.”
“Cậu đang châm chọc tớ sao?” Nhan Hoan lừ mắt.
“Đâu dám! Họ Lãnh ra tay ác như vậy, nhỏ bé như tớ làm sao chịu nổi.”
Nhớ tới Đường Kiệt hốc mắt còn đen hơn cả gấu trúc, Nhan Hoan lại không nhịn được bật cười ra tiếng, “Sao tớ cảm thấy cậu ra tay còn ác hơn.”
“Haizz!” Giản Ninh thở dài, vuốt phẳng vạt áo, nói: “Có lẽ dạo này ăn nhiều quá, nóng trong người không có chỗ phát tiết.”
“Uống nhiều thuốc tăng lực hả?”
Giản Ninh không đáp, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhan Hoan cũng không lên tiếng nữa, nghiêng đầu sang chỗ khác, đưa mắt trông theo những ánh đèn neon lập lòe dọc đường.
Xe vừa lái vào khu cư xá, Nhan Hoan đã trông thấy chiếc Maserati của Lãnh Ngự Thần. Triển Dương mở cửa mời cô lên, Nhan Hoan cắn răng ngồi vào.
Dù sao Lãnh Ngự Thần đánh nhau với Dạ Sâm cũng là vì cô.
Triển Dương đóng cửa xe, đứng bên cạnh hút thuốc.
Trong xe, Lãnh Ngự Thần sắc mặt tái nhợt không nói lời nào, máu đọng ở khóe miệng thành cục.
Người đàn ông này vì mày mà đánh nhau với người ta, cảm động không? Nhan Hoan.
Nhan Hoan tự vấn lòng mình, có tồn tại sự cảm động hay không, kết quả phát hiện Lãnh Ngự Thần khiến cô áp lực còn hơn cả cảm động. Với thân phận và sức ảnh hưởng của anh, hoàn toàn không cần giải quyết sự việc theo hướng bạo lực.
“Biết không, anh khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác.” Trong không gian yên tĩnh nhỏ hẹp, tiếng nói của Nhan Hoan vang lên.
“Em muốn nói việc đánh nhau sao?” Lãnh Ngự Thần hỏi.
“Với thân phận của anh không nên đánh nhau với người khác, loại hành động không lý trí này sẽ dẫn tới hậu quả gì, lúc đó không nghĩ tới sao?”
“Lúc đánh hắn, anh chỉ biết anh là đàn ông.” Là một người đàn ông thầm yêu em nên mới đánh, không phải đánh với thân phận Tổng giám đốc Lãnh Thị hay anh trai khác cha khác mẹ của em. Lãnh Ngự Thần nhìn thẳng Nhan Hoan, ánh mắt sáng quắc, bao nhiêu tình cảm đè nén dưới đáy lòng xuyên qua ánh mắt này mà tuôn ra.
Càng quan tâm, cho nên mới càng không lý trí.
Chỉ cần là chuyện có liên quan tới cô, anh liền không thể bình tĩnh được. Nhìn cô đua xe trên đỉnh núi, máu trong người suýt chút nữa chảy ngược. Nhìn cô bị đ