Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
ên sinh tạm thời có sự thay đổi…”
“Thật xin lỗi Tiêu tiên sinh, Pierce tiên sinh đang tiếp một vị khách rất quan trọng…”
…
“Xin lỗi Tiêu tiên sinh, hôm nay có lẽ ngài không thể gặp được Pierce tiên sinh rồi…”
Gặp trùm khoáng sản còn khó hơn lên trời, Tiêu Trạch bị Pierce cho leo cây đã hơn nửa ngày, chân mỏi rã rời. Ở thành phố C, anh là một nhân vật hô phong hoán vũ, nhưng đứng dưới cờ đế quốc Anh, anh chẳng là gì cả. Tâm tình hết sức phiền muộn bị vây quanh bởi cảm giác thất bại, anh bỏ lại Amy, một mình đi dạo bên bờ sông Thames, mặc cho gió lớn táp vào mặt.
Lúc Lãnh Tiểu Mạn gọi điện đến, Tiêu Trạch vừa đi tới một quán cà phê lộ thiên bên bờ sông, từng tốp năm tốp ba khách khứa đang ngồi uống trà chiều, một người đẹp lai da trắng tóc đen, ngũ quan sắc sảo, dung mạo diễm lệ đang cầm bút vẽ phác họa trên trang giấy.
Tiêu Trạch nhìn tên người gọi tới, tâm trạng càng thêm bực bội, nếu không phải hai nhà có quan hệ làm ăn, thật sự muốn đoạn tuyệt quan hệ với hai anh em đáng ghét này.
Có phải học diễn xuất nên cũng hiểu một chút về biên kịch? Lãnh Tiểu Mạn đắc ý nói cho Tiêu Trạch, Nhan Hoan là mối tình đầu của anh trai cô Lãnh Ngự Thần, bức ảnh Lãnh Ngự Thần thường xuyên nhìn đến ngẩn người chính là của Nhan Hoan.
Vốn định răn dạy cô một trận, bảo sau này đừng có tiếp tục quấy rầy Nhan Hoan, Tiêu Trạch nghe nói như thế, mặt bỗng sa sầm. Cô gái mà anh thích là mối tình đầu của Lãnh Ngự Thần? Nói đùa gì vậy.
“Lãnh Tiểu Mạn, anh không những nhìn thấy em là cảm thấy bực dọc, bây giờ ngay cả nghe giọng của em thôi cũng khó chịu rồi, xin em từ nay về sau đừng gọi điện cho anh nữa.” Tiêu Trạch cúp điện thoại, tắt luôn máy.
Mối tình đầu thì làm sao!
Nhan Hoan là vợ của anh, từ một khắc cô ngồi lên chiếc Reventon, cô đã là vợ của anh.
Tiêu Trạch ngồi xuống một chiếc ghế, gọi một ly Mandheling [2'>, giở ảnh chụp trong điện thoại ra xem. Cô gái nhắm mắt ngủ say, lông mi cong vểnh lên, đôi môi hình trái tim đầy đặn, vì say rượu nên gương mặt đỏ bừng như quả táo nhìn thật quyến rũ.
[2'> Một loại cà phê có nguồn gốc từ Indonesia.
Em chê tôi ở bên này chưa đủ uất ức chưa đủ xui xẻo phải không? Thỉnh thoảng lại tạo thêm một chuyện phiền toái để tôi phải nhớ nhung em có phải không? Nhan Hoan, em có thể yên ổn một lát không, để tôi tiết kiệm chút tâm tư.
Bài hát “Trời cao biển rộng” phát qua loa điện thoại, Tiêu Trạch say sưa ngắm nhìn phong cảnh ven bờ sông Thames. Cô gái cầm bút vẽ nghe thấy âm thanh lạ bất chợt nhíu mày, lực ấn bút tăng thêm vài phần. Khúc nhạc dạo dài dòng buồn chán qua đi là một giọng nữ khiến người ta kinh ngạc, người đẹp ngừng bút, vểnh tai lắng nghe, bỗng nhiên có cảm giác rất quen thuộc. Bản vẽ bị đặt trên bàn, người đẹp nâng cằm cắn bút nhìn chằm chằm Tiêu Trạch không hề chớp mắt.
Gió nhẹ thổi qua, mặt sông gợn sóng, tuyệt đẹp.
Cảm giác có người đang nhìn mình, Tiêu Trạch quay đầu lại, chạm phải ánh mắt người đẹp. Bỗng nhiên một trận gió thổi qua cuốn lên những bản vẽ phác thảo trên bàn, giấy bay đầy trời. Tiêu Trạch giúp cô gái nhặt những bản vẽ về, khom người cầm một tờ giấy, đó là bản phác thảo một chiếc áo khoác.
Chợt nhớ tới một câu nói của Nhan Hoan – nếu anh gặp một người đẹp lai Trung Anh ngồi trong một quán cà phê lộ thiên bên bờ sông Thames, chỉ uống một ly cà phê cho tới tận trưa, tay trái cầm bút không ngừng phác thảo tô tô vẽ vẽ trên tờ giấy nháp, gương mặt trầm tư nhíu mày, vậy thì nhất định phải tới chào hỏi, bởi vì cô ấy chính là người thiết kế chiếc áo này, Sunsan An.
“Sunsan An.” Người đẹp lai niềm nở vươn tay.
Tiêu Trạch không ngờ sẽ gặp được nhà thiết kế nổi tiếng Sunsan An mà Nhan Hoan đã nói bên bờ sông Thames.
Đời người quả nhiên có sự bất ngờ ở khắp mọi nơi.
Có lẽ là Sunsan mang tới vận may, Tiêu Trạch nhận được điện thoại của người trung gian, nói là Pierce mời anh cùng đi ăn tối.
Dây thường xuân xanh biếc bò trên những khối đá màu hổ phách, ống khói cao ngất, cửa sổ vuông một màu trắng, phong cảnh khu vườn tuyệt đẹp, tất cả là cảnh tượng của một biệt thự làng quê Anh Quốc điển hình thường xuất hiện trên bưu thiếp. Nơi ở của ông trùm khoáng sản không quá xa hoa quý phái như trong tưởng tượng.
Pierce là một vị thân sĩ trung niên có phong độ và tác phong nhẹ nhàng như Gregory Peck [3'>. Cao quý, tao nhã, khiêm tốn, khó mà tưởng tượng người đàn ông này xuất thân bình dân.
[3'> Gregory Peck: diễn viên điện ảnh và sân khấu Mỹ, một trong những đại minh tinh của 20th Century Fox trong những thập niên 40 đến 60.
Pierce Hill, nhân vật truyền kỳ của giới kinh doanh, xuất thân từ tầng lớp bình dân, trước ba mươi tư tuổi vô cùng sôi nổi, thường xuyên thấy hình ảnh ông xuất hiện trên ti vi và các tuần san kinh tế tài chính lớn. Nhưng từ sau khi lấy vợ mười hai năm trước rất ít khi xuất hiện trên truyền thông và những nơi công cộng, nghe nói vợ ông là người châu Á, cô con gái duy nhất là của vợ và chồng trước. Chịu ảnh hưởng của vợ, ông rất thích văn hóa Trung Quốc, có thiện cảm kỳ lạ đối với người châu Á.
Người