Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2096 lượt.
Hoan, anh thích em.
Anh thích em…
Lựa chọn
Tiêu Trạch ngăn cản đôi môi đang muốn hạ xuống thêm nữa, Phỉ Phỉ nhướng mày nhìn anh.
Tiêu Trạch nói: “E rằng tôi không thể tiếp nhận ý tốt của Phỉ Phỉ tiểu thư rồi.”
Phỉ Phỉ gạt tay anh, nhếch môi cười lạnh, “Trong giới tài chính có câu nói, đừng bao giờ rình mò những thứ thuộc sở hữu của Pierce, cũng đừng bao giờ từ chối ý tốt của Pierce. Anh muốn làm tên ngốc đầu tiên sao?”
“Đúng vậy, nếu như ý cô là cự tuyệt lời nói của cô, tôi đồng ý.”
“Là chính cô.” Anh thích ai thì sẽ không cân nhắc đến thân phận và địa vị của đối phương, càng sẽ không vì địa vị thân phận mà thích ai.
“OK.” Phỉ Phỉ tách khỏi người anh, thái độ quay ngoắt 180 độ, giọng lạnh đi, xụ mặt nói: “Thất lễ, Tiêu tiên sinh.”
Giày cao gót nện xuống mặt sàn, Phỉ Phỉ điềm nhiên như không có việc gì đi ra khỏi phòng, tiến vào thang máy, nhìn chính mình xinh đẹp trong gương, trong lòng thầm nghĩ, trên đời có bao nhiêu người đàn ông có thể vượt qua được sức cám dỗ của tiền tài và sắc đẹp. Phỉ Phỉ ra khỏi thang máy đi thẳng tới khu nghỉ ngơi ở đại sảnh, dừng lại trước mặt một người đàn ông đang lấy báo che mặt.
“Boss.”
“Thất bại rồi.” Gerrard thả tờ báo xuống.
Ánh mắt Phỉ Phỉ nhìn về nơi khác, không cam lòng nói: “Boss, tôi có thể theo đuổi anh ấy không, là chính thức theo đuổi ấy.”
Gerrard ngồi ngay ngắn, cài lại cúc áo Âu phục, nói: “Trong giới tài chính có câu nói, đừng bao giờ rình mò những thứ thuộc sở hữu của Pierce.”
Phỉ Phỉ giận dỗi: “Coi như tôi chưa nói.”
…
Tiêu Trạch cự tuyệt Phỉ Phỉ, Pierce thay đổi thủ đoạn chơi đùa với anh. Trong tổng bộ nguy nga lộng lẫy của tập đoàn Mạch Kha, Pierce ngồi trên ghế bành lớn, nói: “Theo tôi được biết, cậu và Lãnh Ngự Thần tốt nghiệp cùng một học viện kinh doanh, cậu ta có thể viết một bản kế hoạch tốt như vậy, tin rằng cậu cũng không thua kém. Muốn tôi giao quyền đại lý cho Tần Vũ của các người thì ít nhất cũng phải cho tôi thấy một phần năng lực của cậu.”
Pierce rất hà khắc, chỉ cho anh thời gian một ngày. Vì quyền đại lý, vì để được nở mày nở mặt ở thành phố C, Tiêu Trạch kiên trì đóng đô trong khách sạn viết bản kế hoạch.
Mặt trời lặn mặt trăng lên, mặt trăng lặn mặt trời lên, không ngủ không nghỉ suốt một ngày một đêm, viết xong bản kế hoạch, Tiêu Trạch đứng bên cửa sổ hoạt động gân cốt. Amy mang bữa sáng vào, “Ông chủ, anh thật là một người đàn ông tốt.”
Tiêu Trạch không hề chớp mắt nhìn Amy, nói: “Đàn ông tốt với người tốt có gì khác nhau?”
“Đầu tiên, không có ham mê xấu, sau đó phải có khí khái đàn ông, có tinh thần trách nhiệm, quan trọng nhất là phải có cái tâm nghề nghiệp.”
Amy sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên lần phỏng vấn ngày đó. Khi ấy Tiêu Trạch làm giám khảo đã hỏi cô tại sao lại muốn ứng tuyển vị trí trợ lý Tổng giám đốc này. “Bởi vì rất cần tiền.” Cô trả lời lưu loát là vì trong lòng cô hiểu rõ bản thân không thích hợp với công việc này, nhưng sau khi Tiêu Trạch hỏi thăm lý do, anh không để ý đến lời phản đối của người khác, kiên quyết giữ cô lại, còn cho cô gấp đôi tiền lương.
Trong một thời gian dài, ở công ty thường xuyên có đồng nghiệp nhìn cô rồi chỉ trỏ, nói những lời khó nghe. Thanh giả tự thanh trọc giả tự trọc, Tiêu Trạch không hề chạm tới một ngón tay của cô, giữa bọn họ chỉ đơn thuần là quan hệ cấp trên cấp dưới. Mà công việc trợ lý Tổng giám đốc của cô vô cùng nhàn hạ, bởi vì lãnh đạo trực tiếp dành phần lớn thời gian vào việc chơi xe, luyện kiếm đạo. Cô không rõ giữa anh và Chủ tịch Tiêu Kiến Đông rốt cuộc có mâu thuẫn gì, khiến anh tự đày đọa bản thân, đắm mình trong trụy lạc. Bởi vì không có tâm nghề nghiệp, anh chỉ có thể là người tốt, mà không phải là một người đàn ông tốt.
Nhưng hôm nay, cô đã thấy được phong thái của người đàn ông chân chính.
“Ông chủ, Nhan tiểu thư mà nhìn thấy anh giỏi giang như vậy, nhất định sẽ yêu anh chết mất.” Một câu nói khiến Tiêu Trạch mỉm cười vui vẻ.
“Amy, tôi nên tăng lương cho cô.” Tiêu Trạch nhìn thành quả một ngày đêm không nghỉ của mình có chút cảm giác thành tựu, lại nghe Amy nói vậy, trong lòng càng nở hoa.
Mang theo tâm tình vui vẻ, Tiêu Trạch đi vào tổng bộ tập đoàn Mạch Kha, giao bản kế hoạch cho Pierce, Pierce chưa hề xem qua đã ném công sức cả một ngày đêm của anh qua một bên như ném rác, nói: “Tiêu, quên không nói cho cậu biết, tối qua có một cuộc họp bất thường, mấy vị quan chức cấp cao đã nhất trí cho rằng bản kế hoạch của Lãnh Thị làm rất tốt, cho nên, tôi quyết định giao quyền làm đại lý cho Lãnh Thị, về phần định mức thị trường phân phối như thế nào, đó là việc của Lãnh Thị.”
Trời trong xanh đột ngột bị mây đen bao phủ, một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu. Nhìn thành quả mà mình vất vả cố gắng bị coi như vô hình, ném sang một bên như ném rác, đó là loại tâm trạng gì. Khí lạnh từ đáy lòng chảy ngược lên trên, Tiêu Trạch vẫn nở nụ cười trên môi, nói: “Vô cùng cảm tạ, ngài có thể giao thị trường châu Á cho chúng tôi, bất kể là