Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.

châu Á thích bàn chuyện làm ăn bên mâm cơm, Pierce lại không mang việc làm ăn về nhà, không cho Tiêu Trạch cơ hội nói về chuyện quyền đại lý. Hai người chỉ hưởng thụ đồ ăn ngon, chén rượu hồng, nói chuyện phiếm.
“Tôi nghe nói cậu có nghiên cứu về xe.” Thân sĩ lão làng Pierce Hill cắt miếng thịt trong đĩa bằng động tác rất tao nhã, cặp con ngươi màu xanh như băng lạnh nhìn thẳng vào Tiêu Trạch, “Con gái tôi cũng rất thích chơi xe, tôi muốn mua cho nó một chiếc xe đua, ngày mai nếu cậu rảnh thì giúp tôi chọn một chiếc.”
Nói đến phụ nữ thích chơi xe, Tiêu Trạch lại nhớ đến Nhan Hoan. “Có thể giúp Hill tiểu thư chọn xe, là vinh hạnh của tôi.” Mặc dù trong lòng không muốn chọn xe giúp một cô gái chẳng có quan hệ gì, nhưng Tiêu Trạch vẫn lễ phép mỉm cười đáp, nói một lời nói dối.
“Con gái tôi không phải họ Hill.” Pierce bưng ly rượu khẽ nhấp, chiếc đồng hồ màu lam trên cổ tay phản xạ ánh sáng xanh u ám.
“…” Tiêu Trạch hơi ngạc nhiên, ngại ngùng cười cười.
Hôm sau, Tiêu Trạch đã có dịp gặp vị tiểu thư không phải họ Hill đó.






Quyến rũ
Cũng giống như tối hôm trước, Pierce không hề nhắc một chữ đến vấn đề đại lý, mỗi lần Tiêu Trạch muốn dẫn dắt câu chuyện về việc làm ăn thì đều bị ông xoay vòng vòng, dễ dàng lái sang chuyện khác.
Nhan Hoan nói từ xe có thể nhìn ra tính cách của chủ nhân, lúc chọn xe, trong lòng Tiêu Trạch chỉ nghĩ đến cô. Lamborghini Aventador LP700-4, mạnh mẽ, sắc bén, một thứ đồ vật quý giá khiến người ta không thể cưỡng lại, có khí chất của Reventon.
Aventador màu trắng đặt bên cạnh Reventon màu xám, tựa như Nhan Hoan đang đứng bên cạnh anh, tuyệt phối. Tiêu Trạch nghĩ như vậy.
“Ba.” Một giọng nữ uyển chuyển kéo Tiêu Trạch trở về thực tại.
Giờ trà chiều, Pierce chủ động gọi điện tới: “Tôi đã xem bản kế hoạch, không tồi, tôi rất muốn giao quyền làm đại lý cho cậu.”
Tiêu Trạch nghe vậy trong lòng hưng phấn hẳn lên, nhưng lại cảm thấy trong câu nói của Pierce có hàm ý khác, sự việc chắc không đơn giản như vậy, anh khách sáo nói: “Nói vậy, Tần Vũ và Lãnh Thị sẽ rất cảm tạ ngài, tiên sinh.”
Pierce hỏi: “Vậy còn cậu thì sao? Tiêu, cậu sẽ cảm tạ tôi như thế nào?”
Tiêu Trạch đối đáp đúng mực: “Sự cảm tạ của tôi đối với ngài, đương nhiên sẽ là phân cho Mạch Kha một định mức thị trường ở châu Á sao cho tối đa hóa hiệu quả và lợi ích, thực hiện mức tiêu thụ đã giao hẹn trong bản kế hoạch, tôi nghĩ đó là sự báo đáp lớn nhất đối với ngài và tập đoàn Mạch Kha.”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ tỏ vẻ không vừa ý của Pierce, ông ta nói: “Người ngoài tưởng tôi muốn chuyển đổi nghiệp khoáng sản cho nên mới chen chân vào ngành ô tô và sản phẩm điện tử, thực ra tôi cũng chẳng mấy hứng thú với việc làm ăn đó, hoàn toàn là vì Phỉ Phỉ nên mới làm. Con bé thích chơi xe, vô cùng thích. Sau khủng hoảng kinh tế, những công ty xe hơi có dòng máu quý tộc khiến người ta nhìn mà e ngại, tôi đành phải nghĩ cách đánh sang các mặt hàng xung quanh. Tiêu, con gái tôi hình như rất thích cậu.”
Trọng điểm không phải quyền làm đại lý, Phỉ Phỉ mới là trọng điểm, Tiêu Trạch sao có thể không nghe ra hàm ý trong lời nói đó. Pierce không phải đang tìm công ty đại lý, mà là tìm con rể.
Con rể của Pierce Hill tập đoàn Mạch Kha, biết bao đàn ông đổ xô vào.
London mới chạng vạng tối, thành phố C đã là đêm đen tĩnh lặng, Tiêu Trạch thật sự chán nản mới đành gọi điện thoại cho Nhan Hoan.
Ngồi trước máy tính, Nhan Hoan đang trò chuyện sôi nổi với Sunsan An, chủ đề là tên ngốc bên bờ sông Thames, cô kẹp điện thoại vào bả vai, giọng nói vui vẻ: “Alô.”
“Vẫn chưa ngủ sao?”
Giọng nói trầm thấp êm tai khiến Nhan Hoan hơi giật mình mừng rỡ, cô lấy điện thoại ra nhìn dãy số, xác định được là ai mới trả lời: “Đang lên mạng.”
“Chơi gì vậy?” Tiêu Trạch uể oải hỏi.
“Xem linh tinh thôi.” Tâm trạng không vui sao? Nhan Hoan ngờ vực.
“Mở webcam.” Tiêu Trạch đề nghị.
“Được.”
Nghĩ đến tình cảnh gian nan của anh, Nhan Hoan không hề do dự một giây đã đồng ý chat video. Trao đổi nickname, thêm đối phương vào danh sách bạn bè.
Chase
Wait
Hình như là vì nhau mà tồn tại, Tiêu Trạch chưa mở webcam mà đang gõ chữ: “Em đang chờ đợi cái gì?”
“Còn anh thì sao? Đang theo đuổi cái gì?” Nhan Hoan hỏi ngược lại.
Chưa đến một giây anh đã đáp: “Theo đuổi thứ mà tôi theo đuổi.”
Nhan Hoan gõ chữ: “Chờ đợi thứ mà tôi chờ đợi.”
Trước màn hình, khóe miệng cả hai người đều nhếch lên, Tiêu Trạch ấn mở webcam. Sau khi nhìn thấy rõ đối phương, là ngạc nhiên, là đau lòng. Cô mặc một chiếc váy ngủ hoa hai dây, dáng người hoàn mỹ dễ dàng lộ ra, khe sâu trước ngực như ẩn như hiện. Hoàn toàn không thể tưởng tượng được một người bình thường vẫn ăn mặc bảo thủ giống đàn ông như cô lúc mặc áo ngủ lại khêu gợi như vậy. Nhìn chằm chằm vào khe sâu khiến người ta mơ màng, Tiêu Trạch cảm giác hô hấp không được thoải mái.
Nhan Hoan quan sát Tiêu Trạch, rõ ràng mới chỉ xa cách có vài ngày, nhưng lại cảm thấy như rất l