Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.

ào?”.
Anh ta vốn là người ưa sạch sẽ, mỗi lần vận động trở về toàn thân đầy mồ hôi, việc đầu tiên là phải đi tắm. Và tất nhiên khi gặp người ngoài sẽ lại là dáng dấp hết sức phong độ. Dùng lời của Kỉ Tư Điềm để hình dung, người này quả thực phong độ muốn chết.
Quả nhiên, cô thấy anh ta nhíu mày, buồn bực vì câu nói ấy. Tâm trạng vốn đang lo lắng đã tốt hơn một chút, cô mỉm cười nói: “ Huynh đệ cùng phòng anh không may rồi, hoặc là bị anh xông đến chết, hoặc sẽ phải giúp anh tắm táp”.
“ Nói nghe ghê chết đi được”. Anh ta đương nhiên chống đối, vẻ mặt không vui: “ Chỉ có chân anh là không thể cử động, không thiếu tay, tự tắm được”. Có lẽ vừa nghĩ ra ý gì đó trong đầu, anh ta bỗng cười gian tà với cô: “ Nếu em giúp anh, anh sẽ vui vẻ nhận lấy”.
Đến lượt cô cười khinh bỉ: “ Nghĩ hay lắm”.
Hai người cứ đấu miệng như vậy cho đến khi người khác lấy được thuốc quay về đưa Lâm Liên Thành đi bó bột. Rốt cuộc, lúc ra khỏi bệnh viện, anh ta dứt khoát không chịu dùng nạng mà khoác tay lên vai bạn, bước từng bước rất chật vật nhưng vẫn còn lòng dạ để đùa giỡn với cô: “ Anh chưa bắt em giúp, sao em có bộ mặt rầu rĩ không vui như thế? Cứ như có người thiếu nợ em vậy”.
Cô lườm anh ta một cái, không nói năng gì, ngồi xe đi một mạch đến tầng dưới ký túc mới hỏi một câu: “ Buổi tối anh muốn ăn gì, em sẽ mang đến cho anh?”.
Anh ta nhìn cô, cười tựa như không: “ Cái gì cũng được”.
Cô “ừ” một tiếng, quay đầu bước đi. Nhưng chưa trở về đến phòng đã nhận được tin nhắn của anh ta, chỉ có một dòng ngắn ngủi: “ Sao lại mất hứng?”.
Cô không thể nói nguyên nhân. Tin nhắn thứ hai rất nhanh được chuyển đến: Chân đau, buổi tối muốn ăn móng giò kho tàu.
Rốt cuộc cô không nhịn được bật cười: Định ăn gì bổ nấy sao? Thực ra, cô chỉ buồn bực vì anh ta đã không cẩn thận, không dưng biến mình thành bệnh nhân, ăn uống đi lại đều phải có người chăm sóc, hiếm khi thấy vẻ bất lực hiện ra. Cũng bởi anh ta bất lực nên khiến cô cảm thấy khó chịu trong lòng.
Buổi tối, lúc cô mang cơm tới, trong phòng chỉ có mình Lâm Liên Thành. “ Bọn họ không muốn làm bóng đèn”. Anh ta không đứng đắn giải thích rồi thừa dịp không có ai, quan sát tỉ mỉ sắc mặt cô. Sau một lúc lâu mới hỏi: “ Tâm trạng đã tốt hơn chưa?”.
“ Ai nói tâm trạng em không tốt?”. Cô không chịu thừa nhận, chỉ phối hợp kéo ghế, cướp lấy máy tính của anh ta xem phim truyền hình Mỹ.
“ Buổi tối anh không thể ở đây được”. Lâm Liên Thành bỗng nói.
“ Tại sao?”. Hỏi xong cô liền phản ứng lại. Giường ký túc xá đều lắp bàn học phía trên, với bộ dạng của anh ta hiện tại, quả thực lên xuống cầu thang sẽ rất bất tiện.
“ Vậy buổi tối anh ngủ ở đâu?”.
Anh ta vừa ăn cơm vừa xem tiểu thuyết, đầu không ngẩng lên: “ Anh sẽ đặt phòng ở khách sạn trường, em đi cùng anh”.
Đúng là đại thiếu gia, ngay cả nhờ vả cũng bá đạo như vậy. Nhưng cô không có cách nào để tranh luận với anh ta, chỉ ngoan ngoãn đưa anh ta đi đặt phòng. Khách sạn ngay trong khuôn viên trường, ngày thường dùng để tiếp đón khách đến thăm, cảnh vật xung quanh tuyệt đẹp, chi phí cũng rất đắt nên ít có sinh viên đến đây ở.
Nhân viên phục vụ phụ trách công việc giấy tờ đứng trước quầy lễ tân cầm chứng minh nhân dân chăm chú nhìn bọn họ, cuối cùng cũng chấp nhận yêu cầu của Lâm Liên Thành giao cho một phòng đơn. Lúc nhận phòng, khuôn mặt Thừa Ảnh vô thức hơi đỏ lên còn Lâm Liên Thành một tay đặt trên quầy, dáng dấp vẫn cười như không cười, khiến người ta nhìn muốn nghiến răng. Một cánh tay của anh ta khoác lên vai cô, nghiêng người đi vào phòng, liên tục mỉm cười, hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái thoang thoảng lướt qua gò má cô. Cô muốn tránh nhưng không thể, bả vai bị nắm chặt. Cô chỉ có thể trừng mắt cảnh cáo anh ta: “ Nếu anh còn tiếp tục cười, em sẽ mặc kệ anh đấy”.
Anh ta lơ đễnh, vô cùng tự tin kết luận: “ Em sẽ không đành lòng”.
Thái độ của anh ta khiến cô buồn bực, đành hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng tung ra đòn sát thủ: “ Anh còn như vậy, em sẽ gọi điện ngay cho ba mẹ anh, bảo bọn họ đến chăm sóc cho anh”.
Lúc này anh ta mới xin khoan dung: “ Đừng! Anh sợ nhất là bị bọn họ đến quấy rầy. Nhất là mẹ anh, nếu làm kinh động đến bà ấy, anh chỉ sợ ngay cả tự do thân thể cũng không có”.
“ Biết sợ rồi à?”. Cô mở cửa, dìu anh ta đến bên giường: “ Vậy anh ngoan ngoãn chút đi. Đừng có bắt nạt em nữa”.
“ Anh nào có”. Anh ta cười hì hì, sau đó tựa người vào thành giường, đặt hai chiếc gối sau đầu, khoan thai nhìn cô chạy qua chạy lại bận rộn. Mãi cho đến khi nước sôi, cắt hoa quả xong, cô mới hít sâu một hơi nói: “ Em về đây, ngày mai muốn ăn gì?”.
Anh ta không trả lời, ánh đèn chiếu trong đáy mắt, vừa đen lại vừa sáng, im lặng nhìn chằm chằm vào cô. Thoạt tiên, cô còn nghi hoặc, sau khi bị anh ta nhìn thẳng, bỗng có phần luống cuống. Anh ta mở miệng nói: “ Anh là người nghiêm túc”.
“Vâng”. Cô trả lời rất nhẹ.
“ Vì vậy, em đã suy nghĩ kỹ chưa?”.
Kỳ thực, vẫn chưa tới ba ngày quy định, cô do dự thật lâu mới trả lời: “ Nếu một ngày nào đó mình chia tay, vẫn có thể làm bạn được chứ?”.<


Old school Swatch Watches