Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
nên Thừa Ảnh đổi ca cho đồng nghiệp, định bụng hôm sau ở nhà nghỉ thêm.
Thừa Ảnh quay về văn phòng thu dọn qua loa, nghĩ đến những chuyện trong ngày cô vốn vẫn còn chút do dự. Nhưng vừa đi đến cửa thì di động liền vang lên. Như dự đoán, là Lâm Liên Giang tự mình gọi điện lại: “ Nếu tiện thì lát nữa cô có thể qua đây một chuyến được không?”.
Với địa vị của anh ta, cho đến bây giờ đều là người khác ăn nói khép nép cung kính với mình, không cần phải dùng đến từ ngữ thương lượng để nói chuyện.
Thừa Ảnh ngẩn người hỏi: “ Là ông nội muốn gặp em?”.
“ Đúng vậy”. Lâm Liên Giang đáp: “ Ông nội đã làm loạn một lúc rồi, không ai có cách để giữ ông”.
Trước khi cúp máy, kỳ thật vẫn còn một vấn đề kìm nén trong lòng Thừa Ảnh mà cô không nói ra. Đó chính là, có phải Lâm Liên Thành đã trở về? Cô tự đoán có thể anh ta chưa đến. Bởi vì nếu có anh ta ở đó, có lẽ tám phần đã đối phó được với Lâm lão gia. Là người được gia đình họ Lâm chiều chuộng, từ nhỏ đến lớn, bản lĩnh của anh ta chính là làm cho ông nội có được tâm trạng vui vẻ mà không cần phải tốn chút hơi sức nào.
Trên đường đi thang máy lên tầng mười tám, khi bước vào khu điều trị cao cấp, Thừa Ảnh mới nhận ra mình đã đoán sai.
Cùng tiếng “ đinh” nho nhỏ vang lên, ánh sáng của cánh cửa kim loại từ từ tách ra. Cô ngẩng đầu, đập vào mắt đầu tiên là một thân ảnh cao gầy. Một thân ảnh đã quá mức quen thuộc, mặc dù xa cách hai ba năm chưa thấy mặt, chỉ cần qua vóc dáng vẫn có thể nhận ra. Huống chi, giờ phút này, Lâm Liên Thành lại gần cô trong gang tấc. Lâm Liên Thành đứng dựa vào tường, hướng mắt về phía thang máy, chuyên chú như đang chờ cô.
Khoảng cách gần mấy thước, anh ta im lặng, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô, một lát sau mới mở miệng: “ Đã lâu không gặp”.
Thừa Ảnh đứng một chỗ, tim đập mạnh và loạn nhịp. Đúng vậy, đã lâu không gặp. Vụ tai nạn giao thông ngoài ý muốn lần dó, thực ra, anh ta bị thương nghiêm trọng hơn cô, phải theo dõi trong phòng cấp cứu một tuần mới có thể chuyển đến phòng bệnh thường. Tất cả người nhà họ Lâm chạy suốt đêm đến đó, lúc ấy có cả vị hôn thê của anh ta.
Còn cô, cũng từng qua thăm một lần. Khi đó, người phụ trách chăm sóc cô là vệ sĩ của Thẩm Trì. Đối với yêu cầu được đưa ra, anh ta cảm thấy vô cùng khó xử, lo lắng một lúc lâu mới nói: “ Phu nhân làm khó tôi rồi. Chỉ sợ Thẩm tiên sinh biết được sẽ xé tôi làm tám mảnh”.
Thực tế, đã mấy hôm Thẩm Trì không xuất hiện nhưng đám huynh đệ dưới tay ngày thường vẫn tới thăm, hơn nữa còn quan tâm chu đáo tới cô. Nghĩ đến đêm đó trong phòng bệnh, Thẩm Trì châm biếm và lạnh lùng, cô không khỏi có chút nản lòng thoái chí, càng khăng khăng muốn đi thăm Lâm Liên Thành.
Đó là đêm cuối cùng của anh ta ở ICU. Vì trời sắp sáng, ông bà Lâm và giúp việc đã trở về nhà, ở lại trực đêm là vợ sắp cưới của anh ta. Đối phương nghi ngờ quan sát, cô hơi lúng túng, nói: “ Tôi đến thăm Lâm Liên Thành”.
Cô gái trẻ không biết Thừa Ảnh nhưng nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người chắc chắn đã đoán ra thân phận của cô, giọng nói không khỏi sắc nhọn: “ Đêm đó, người bên cạnh Lâm Liên Thành chính là cô phải không?”.
Cô gật đầu thừa nhận, vì vậy mà đối phương bỗng trở nên kích động hơn: “ Cô hãy nói cho tôi biết, tại sao anh ấy lại đi tìm cô, quan hệ của hai người lúc đó là gì?”.
Cô không thể trả lời.
Cô tiếp tục im lặng bởi không thể nói cho bất kỳ ai biết. Vào đêm Lâm Liên Thành say rượu đến tìm cô, sau đó ở trong xe nói những lời đó. Cả đời này cô định sẽ không nói cho ai biết.
Cuối cùng, vẫn là Lâm Liên Giang xuất hiện kịp thời giải vây giúp cô. Cô được phép vào thăm. Cách tấm kính có thể nhìn thấy giường bệnh. Anh ta nằm lặng lẽ, dụng cụ ở đầu giường đã cất đi phân nửa. Lâm Liên Giang đứng đằng sau cô, nói: “ Hôm nay tình hình đã chuyển biến ổn định hơn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ngày mai có thể chuyển sang phòng bệnh thường”.
Cô vẫn im lặng gật đầu. Từ khi bước vào đây, có rất nhiều tâm tình đã bị lấp kín trong lồng ngực, không thể khơi thông trong miệng.
Tối hôm đó, Lâm Liên Thành rõ ràng đã uống say, mời cô ra ngoài. Cô thật không ngờ anh ta lại uống nhiều rượu nhưng vẫn tự mình lái xe. Chiếc xe lao vút như điên. Cô bị dọa toàn thân toát mồ hôi lạnh, còn anh ta không chớp mắt nhìn phía trước, bỗng lên tiếng: “ Anh theo đuổi em lần nữa được không?”.
“ Anh uống say rồi”. Cô không thể không nhắc nhở anh ta: “ Huống hồ, tôi đã kết hôn”.
Anh ta không quan tâm, thậm chí còn mỉm cười: “ Anh không say, anh cũng không để tâm em đã kết hôn hay chưa. Anh đã có vợ sắp cưới, em biết chưa? Nhưng anh sẽ không kết hôn với cô ấy”.
Anh ta say rượu, nói năng linh tinh nhưng vẫn biểu đạt hết sức chính xác mục đích: “ Thừa Ảnh, chúng ta bắt đầu lại lần nữa đi”.
Cô không có cách nào để nói chuyện với anh ta, chỉ có thể yêu cầu Lâm Liên Thành: “ Anh dừng xe lại đã”.
Anh ta nghiêng người liếc nhìn cô: “ Có phải anh dừng lại, em sẽ đồng ý đúng không?”.
Không biết gần đây anh ta đã gặp chuyện gì mới có thể uống thành dạng này, mang theo men say rồi lại cố chấp đ