Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.
ày đêm chỉ như trong một cái chớp mắt.
Thừa Ảnh bước chậm theo sau anh ta, đáp: “ Hình như là vậy”.
Không có nhiều chuyện để nói, tựa như mới xa cách hai ngày trước.
Ngay sau khi cửa phòng bệnh được mở, Lâm lão gia liền sáng mắt khi nhận ra Thừa Ảnh. Đợi Thừa Ảnh đi đến trước mặt, vẻ mặt lập tức trở nên ôn hòa: “ Con bé này, cháu và A Thành khi nào thì kết hôn vậy?”.
Thừa Ảnh ngơ ngác hỏi: “ Nói gì?”.
“ Rất xin lỗi em”. Anh ta đáp: “ Mấy năm trước còn nợ em một câu nói, sau này vẫn nợ em”.
“ Tất cả đều đã là quá khứ. Huống hồ, lần đó anh bị thương nghiêm trọng hơn em”. Cô cố thể hiện vẻ nhẹ nhàng bâng quơ.
Trong vụ tai nạn ô tô, cô mất đi đứa bé. Lúc ấy, Thẩm Trì đã phong tỏa hoàn toàn mọi tin tức, ngay cả người trong nhà họ Lâm cũng bị che giấu.
Lâm Liên Thành đưa cô đến tầng hầm bệnh viện mới nói lời tạm biệt, bỗng nhiên anh ta chìa tay ra: “ Đưa điện thoại của em đây”.
Thừa Ảnh không biết nguyên nhân nhưng vẫn lôi điện thoại trong túi ra đưa cho anh ta. Lâm Liên Thành nhập một chuỗi những con số vào trong máy, nói: “ Đây là số trong nước của anh, có thời gian thì liên lạc”.
Cô lái một chiếc Coup hai cửa màu trắng, đường nét trên thân xe rất đẹp, đèn hậu màu đỏ nhấp nháy trong bãi đỗ xe ngầm vắng vẻ, lập tức biến mất ở lối ra. Lâm Liên Thành đứng tại chỗ một lát rồi xoay người trở lại cửa thang máy. Tòa nhà chỉ có duy nhất một chiếc thang máy thông tới hầm để xe. Thời điểm này đang từ độ cao hơn mười tầng chậm rãi đi xuống, gần như ở mỗi tầng đều dừng một lúc. Anh ta dường như không kiên nhẫn, bắt đầu đi lên bằng cầu thang bộ
Đèn được lắp trên cầu thang chính là đèn cảm ứng tiết kiệm năng lượng, giữa mỗi tầng một cái, dính trên nóc tường. Tiếng bước chân khiến đèn bật sáng, tỏa ánh sáng trắng mềm mại. Lâm Liên Thành đi được một tầng, dừng ngay chỗ ngoặt. Trong cầu thang không một bóng người, anh ta tựa lưng vào tường, rút bao thuốc trong túi, cúi đầu châm một điếu.
Thành phố Hải Vân đã vào thu. Anh ta vội vàng trở về từ Los Angeles chỉ mang theo hành lý đơn giản, máy bay hạ cánh liền chạy thẳng đến bệnh viện. Hiện tại, mặc trên người anh ta vẫn là chiếc áo ngắn, cánh tay để lộ ra ngoài. Ban đêm, nhiệt độ giảm mạnh, cảm giác hơi lạnh từ bốn xung quanh tỏa ra. Trên tường ở mỗi tầng đều khảm một loạt cửa số, lúc nào cũng duy trì sự thoáng khí, gió lạnh từ bốn phương tám hướng xông đến. Nhưng anh ta như chưa tỉnh táo để hút thuốc. Đám khói trắng mỏng nhẹ nhàng lan tỏa, những ngón tay lấp lánh ánh đỏ, nhanh chóng chỉ còn đầu mẩu điếu thuốc. Anh ta dập tắt phần còn lại rồi tiếp tục lấy điếu thứ hai.
Cuối cùng, vẫn là Lâm Liên Giang gọi điện tới, anh ta đáp: “ Em lên đây”.
Phòng bệnh là phòng đôi, Lâm Liên Giang đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, cầm trên tay phương án điều trị mới được lập. Thấy anh ta bước vào, Lâm Liên Giang chau mày: “ Sao không thay quần áo đi?”.
“ Không sao”. Lâm Liên Thành chọn một chiếc sô pha đơn ngồi xuống, đối diện với anh trai, hỏi: “ Chừng nào anh về?”.
“ Bệnh viện cho rằng trước mắt vẫn duy trì cách trị liệu thích hợp. Ông nội lại kiên quyết không chịu quay về Bắc Kinh nằm viện. Nếu đã vậy, anh định đặt vé bay chiều mai, mọi chuyện bên này giao cho cậu”.
“ Vâng”.
Lâm Liên Giang đứng dậy, định cầm phương án đi qua, lúc tới gần bỗng lên tiếng: “ Cậu hút thuốc đấy à?”.
Trên người Lâm Liên Thành còn mang theo mùi thuốc mới, biết không thể gạt được, chỉ cười cười thừa nhận: “ Vừa rồi ở dưới tầng hút một điếu”.
Thái độ bất cần của anh ta khiến Lâm Liên Giang nhất thời tức giận nhưng kiêng dè trong phòng có người bệnh, nên đành thấp giọng mắng gay gắt: “ Anh nhìn cậu như không muốn sống nữa. Chẳng lẽ cậu quên phổi của mình đã bị cắt một nửa rồi à. Năm đó, rõ ràng bác sĩ đã yêu cầu cậu bỏ thuốc. Anh nói cho cậu hay, nếu thật sự cậu muốn chết cũng đừng chọn thời điểm này để thêm phiền phức. Trước hết, cậu hãy chăm sóc tốt ông nội cho anh, nếu không anh sẽ không tha cho cậu đâu”.
Bởi vì ông Lâm vài năm gần đây sức khỏe không được tốt, một năm thì có bảy tám tháng phải ở nơi dưỡng bệnh, còn bà Lâm chỉ có thể đi theo bên cạnh để chăm sóc. Mọi việc lớn nhỏ nhà họ Lâm đều do Lâm Liên Giang làm chủ. Anh ta được coi là người duy nhất trong Lâm gia không dung túng cho Lâm Liên Thành.
“ Biết rồi”. Nét mặt Lâm Liên Thành thản nhiên trả lời, cầm lấy phương án trị liệu cũng đứng dậy: “ Em về khách sạn tắm rửa trước, lát nữa qua đây tiếp ca của anh”.
“ Đêm nay không cần cậu đến, sáng mai hãy quay lại”. Lâm Liên Giang phất tay, bảo Lâm Liên Thành trở về nghỉ ngơi. Lúc gần đến cửa mới bảo anh ta dừng lại: “ Tám giờ sáng mai anh sẽ bảo lái xe đứng dưới khách sạn chờ cậu”.
“ Được”.
Lúc Thừa Ảnh về đến nhà trời đã khuya. Buổi tối cô bận quá chưa ăn gì, bây giờ mới thấy đói. Dì giúp việc biết cô đang nghỉ ngơi, cố ý lên tầng để tham khảo ý kiến các món ăn ngày mai.
Cô ngẫm nghĩ: “ Cứ làm những món mà Thẩm Trì thích đi”.
Dì giúp việc nhìn cô cười cười nhưng vẻ như có chút khó xử: “ Bình thường Thẩm tiên sinh ít ăn cơm ở nhà, hơ