Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
muốn xem, rốt cuộc ai mới là người vội vàng”.
Nhưng đến cuối cùng, cô đương nhiên vẫn là người chịu thua trước Thẩm Trì. Người đàn ông này luôn có đủ mọi thủ đoạn khiến cô phải khuất phục.
Ba bốn giờ sáng, cuối cùng bọn họ cũng kết thúc một cuộc vận động triền miên kịch liệt, sau đó rời giường đi nấu đồ ăn. Vừa rồi cô mặc chiếc váy ngủ ướt đẫm, lúc này đã được thay bằng chiếc áo sơ mi sạch sẽ rộng thùng thình, khó khăn lắm che đến trên đùi. Vốn định cứ như thế xuống lầu, kết quả bị Thẩm Trì kéo thẳng vào trong lòng, cắn mạnh vào gáy.
“ Ít nhất có ba vệ sĩ đang ở dưới lầu”. Anh nhắc nhở cô bằng giọng nói hơi khàn khàn. Cô thật sự quên mất. Bởi anh bỗng trở về lúc nửa đêm, lại làm khổ cô một phen như vậy, hiện tại vừa mệt vừa đói, đầu óc như không được sai khiến tốt cho lắm. Cuối cùng, cô phải mặc thêm chiếc quần dài, kết hợp như thế không giống với phong cách mặc ở nhà chút nào.
Vì không muốn làm phiền dì giúp việc, Thừa Ảnh tự mình xuống bếp. Thực ra, cô rất ít có cơ hội tự mình làm việc này. Thẩm Trì liền đứng tựa cửa phòng bếp nhìn cô, ngẫu nhiên nghe theo sự chỉ huy của Thừa Ảnh, lấy nguyên liệu từ tủ lạnh giao cho cô.
Đèn bếp ấm áp dịu dàng chiếu trên người cô, phác thảo ra một đường cong tinh tế uyển chuyển, hắt lên mặt đất môt cái bóng nhợt nhạt. Cô vén mấy sợi tóc xõa tùy tiện buộc ra sau đầu. Khi nướng bánh mì, mấy sợi tóc mai rủ xuống, khẽ dán lên hai gò má nhưng dường như cô không có cảm giác. Tuy chỉ là bữa ăn khuya đơn giản nhưng cô làm vô cùng tập trung, ngay cả độ ấm của sữa cũng được thiết lập ở giá trị tốt nhất.
Anh cảm thấy thú vị, nói: “ Nơi này không phải bàn phẫu thuật, em cẩn thận như vậy để làm gì?”.
“ Nếu trên bàn mổ thật, em còn cẩn thận gấp mấy trăm lần so với hiện tại”. Cô lấy đĩa đựng bánh mì và trứng ốp đưa qua cho anh rồi tự mình quay sang đổ sữa.
Cứu sống.
Thẩm Trì nhớ, đây là đánh giá trước kia của anh về sự lựa chọn nghề nghiệp của cô. Lúc này, so sánh với vị trí và hoàn cảnh của mình, anh vẫn cảm thấy điều đó thật châm chọc.
Hai người ăn xong, Thừa Ảnh đi rửa chén. Cô rất ít khi làm việc nhà, thỉnh thoảng làm nên đương nhiên vô cùng hứng thú. Như lúc này, cô không thấy mệt mỏi, đứng bên cạnh vòi nước, chậm rãi lấy nước rửa bát đĩa. Cảnh tượng như vậy rơi vào mắt Thẩm Trì, dường như không quá chân thật. Một sự yên tĩnh bình lặng quá mức giản dị. Tựa như những người bình thường nhất trong gia đình. Bà chủ xắn tay áo làm việc trong nhà bếp, ăn mặc giản dị, đầu tóc hơi lộn xộn nhưng vẫn để lộ vẻ đẹp cực hạn.
Phẳng lặng, yên bình.
Chỉ tiếc, điều đó căn bản không tồn tại trong thế giới của anh. Nhưng trong quan điểm của Thẩm Trì, trước mắt người phụ nữ này, vẫn nên làm sao để hưởng thụ được hai từ ấy. Cô chỉ cần lẳng lặng đứng yên một chỗ, hiển nhiên sẽ làm anh liên tưởng đến những việc tốt đẹp nhất trên thế gian. Nhưng anh lại đem cô kéo vào một vòng xoáy không công bằng.
Phía sau không có động tĩnh gì, ban đầu Thừa Ảnh không để ý, nghĩ Thẩm Trì đã lên lầu trước. Kết quả, khi cô dọn dẹp xong xuôi, xoay người nhận ra anh vẫn đứng trước cửa phòng bếp.
“ Anh nhìn gì thế? Hiếm khi thấy thất thần như vậy”. Cô cảm thấy khác lạ.
Thẩm Trì thật sự đã mất tập trung, cho đến khi cô lên tiếng, anh mới làm như không có chuyện gì, cười cười: “ Anh hơi mệt”.
Cô nhanh lau khô tay, nói: “ Anh quay lại ngủ một giấc đi”. Anh không nói tiếp, cùng cô đi lên lầu.
Hôm sau, Thừa Ảnh ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy. Bên cạnh đã sớm không có bóng người, chỉ để lại một vết lõm nông trên gối. Có đôi khi, cô rất hoài nghi về thể lực và sức chịu đựng của Thẩm Trì, như thể giấc ngủ của anh không phải là nhu cầu tất yếu.
Khi cô rời giường rửa mặt, Thẩm Trì đang ở trên ban công của thư phòng gọi điện thoại:
“…Danh sách và các thông tin khác cậu cần, tôi sẽ fax sáng nay”.
“ Cảm ơn”. Giọng nói của Hàn Duệ từ đầu kia điện thoại truyền đến, mang theo ý cười thoải mái: “ Nhưng tôi không nghĩ cậu lại hành động nhanh như vậy”.
Thẩm Trì vừa hút thuốc vừa mỉm cười, thuận miệng hỏi: “ Dạo này có kế hoạch đi đâu xa không? Nếu không, có thể tôi sẽ đến chỗ cậu một chuyến”.
“ Luôn luôn chào đón. Việc công hay việc tư?”.
“ Đi cùng với vợ tôi”.
Hàn Duệ nói: “ Hiện tại, trong tay cậu đang có thứ tốt phải không? Tôi có người bạn rất quan tâm đến đồ cổ. Nếu cậu có lời, hãy giúp tôi chọn một vài món”.
“ Cậu hỏi rất đúng lúc”. Trong khi nói chuyện, Thẩm Trì nghe thấy phía sau truyền đến tiếng động rất nhỏ. Anh không quay đầu lại, tiện tay cầm nửa điếu thuốc dụi vào gạt tàn, sau đó mới nói tiếp: “ Có người đang chào bán đồ sứ Nhữ Từ, một bát rượu hình hoa sen men màu xanh thẫm. Hơn nữa, điều hiếm có là người bán đang cần tiền nên tiết kiệm được rất nhiều vấn đề phiền hà khác. Bạn của cậu xem như gặp may. Anh ta hẳn biết cơ hội như vậy rất ít, mười mấy năm khó có thể gặp một lần. Cậu có thể chuyển lời đến anh ta, nếu có hứng thú với những điều tôi nói thì đến đây xem sao”.
Hàn Duệ sảng khoái nhận lời: “ Được, trước khi hai người khởi hành, nhớ nói