Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
cho tôi biết”.
Điện thoại vừa cắt, Thừa Ảnh xuất hiện ở cửa ban công. Như ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá mới, cô nhíu mày, nhịn không được nhắc nhở: “ Anh không thể hút thuốc ít đi được à?”.
Thẩm Trì duỗi tay, ôm cô lại gần, hỏi: “ Em có muốn nghỉ phép không?”.
“ Nghỉ phép? Đi đâu?”.
“ Không phải trước kia em vẫn muốn về thăm nhà sao?”.
Đó là câu nói từ nhiều năm trước, không ngờ anh vẫn còn nhớ rõ. Thừa Ảnh nao nao trả lời: “ Nhưng bây giờ nhà không còn ai, trở về cũng chỉ có thể tảo mộ thôi”.
“ Vậy trở về tảo mộ”.
Cô cảm thấy lạ kỳ: “ Xem ra, anh nhất định muốn đưa em ra ngoài, mục đích là gì không quan trọng”.
Anh cười khẽ, xoa cằm cô: “ Sau khi kết hôn, cơ hội ra ngoài ít hơn, coi như bồi thường đi”.
Cô hơi sửng sốt nhưng không lên tiếng. Trừ chuyến du hành Vân Nam nhiều năm trước, cô và anh quả thật chưa từng chính thức đi du lịch xa. Ngay cả tuần trăng mật năm đó, cũng bởi ba cô đột nhiên hi sinh vì nhiệm vụ mà nhất thời bị hủy bỏ.
Sự thực, ba cô đã từng kịch liệt phản đối việc cô kết hôn với Thẩm Trì. Sau đó, ông khá bận rộn, vừa lúc được đặt vào một nhiệm vụ hết sức quan trọng và nguy hiểm nên không có thời gian rảnh rỗi, càng không thể quan tâm đến cô. Khi cô nói chuyện yêu đương với Thẩm Trì, Yến Cương đã giận dữ, lần đầu tiên phá bỏ kỷ luật, nửa đêm trở về nhà, lôi cô đang ngủ say dậy. Từ trước tới nay, ông chưa từng có thái độ quyết liệt, căn bản không chấp nhận thương lượng: “ Con lấy ai cũng được, chỉ có Thẩm Trì là không”.
“ Tại sao ạ?”. Cô cảm thấy khó hiểu: “ Con đã trưởng thành, chẳng lẽ không thể có tự do lựa chọn cuộc sống sau này?”.
“ Cuộc sống?”. Yến Cương vội vàng thốt lên hỏi: “ Con có biết nó làm gì không? Con làm vợ nó, cuộc sống tương lai như thế nào, rốt cuộc con có biết không?”.
Thật ra, cô không phải đứa ngốc, kết giao lâu như vậy, chuyện của Thẩm Trì cô ít nhiều hiểu được nhưng không quá lo lắng. Cuối cùng, vẫn là tuổi trẻ, trong tim chỉ có tình yêu là quan trọng nhất.
“ Con mặc kệ anh ấy làm gì, chỉ cần anh ấy yêu con là đươc”. Cô giận dỗi nói.
“ Yêu? Một người như nó, hiểu tình yêu là cái gì chứ? Người như nó có tư cách gì để yêu”.
“ Anh ấy là loại người gì ạ? Ba chỉ toàn là thành kiến”.
“ Con quá ngây thơ rồi. Con gái, nghe lời ba, chia tay nó đi”.
Từ năm mười sáu tuổi đến nay, ba cô rất ít khi gọi nhũ danh của cô. Lúc ấy, cô nghe không khỏi ngẩn ngơ. Qua ánh sáng mờ mịt trong quá khứ, cô phát hiện ra rằng không biết từ khi nào, người đàn ông cao lớn cũng đã già. Tóc mai của ba cô đã hoa râm, khóe mắt hiện lên những nếp nhăn. Có lẽ vì trong một thời gian dài che dấu áp lực, ngay cả những nếp nhăn sâu cũng không ít khiến khuôn mặt càng tăng thêm sự lạnh lùng nghiêm túc.
Nửa đêm, cô mặc váy ngủ, ngồi ở đầu giường đối diện với ba mình, cuối cùng cô vẫn kiên quyết: “ Con sẽ không chia tay anh ấy”.
“ Một ngày nào đó con sẽ hối hận”. Thấy việc thuyết phục không thành, Yến Cương ủ rũ đứng dậy, quay người bỏ đi.
Từ nhỏ đến lớn, cả hai hiếm khi tranh cãi. Đó là lần duy nhất, giữa bọn họ đã có sự bùng nổ, trực tiếp dẫn đến xung đột kịch liệt. Cô có tính cách ôn hòa nhưng trong một số việc lại là người vô cùng cứng đầu. Sau này, lễ cưới của cô và Thẩm Trì được cử hành như dự kiến, ba cô không xuất hiện. Cô nghĩ ông vẫn còn tức giận nên đã dùng cách này để thể hiện sự phản đối. Nhưng không ngờ, hai ngày sau, họ nhận được thông báo của các bên có liên quan. Yến Cương đã anh dũng hi sinh trong khi làm nhiệm vụ.
Cô sống đến hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, cuối cùng đã hiểu vì sao ba mình lại có ác cảm và chống đối thân phận của Thẩm Trì như vậy. Bởi vì, bình thường ông đã tiếp xúc rất nhiều, bởi ông đã buộc mình phải ở trong đó, nhìn thấy quá nhiều sự thối nát và tàn ác. Nên ông không thể trơ mắt nhìn đứa con gái bảo bối của mình cũng bước vào sự dơ bẩn kinh khủng, trong một thế giới không có lấy một tia sáng ngay thẳng.
Giáo sư Tôn tiến hành giải phẫu theo đúng kế hoạch.
Mất sáu bảy tiếng đồng hồ, sau khi mở ra mới phát hiện, tình huống thực tế phức tạp khác xa so với những tấm phim chụp thể hiện kết quả trước đó. Thừa Ảnh làm trợ lý thứ nhất, hỗ trợ toàn bộ cuộc phẫu thuật. Cuộc giải phẫu này giống như một trận chiến ác liệt. Cuối cùng, người bệnh chưa hết thuốc mê, trong lúc mê man được đẩy ra ngoài, còn trên người cô, bộ quần áo phẫu thuật đã bị thấm ướt từ trong ra ngoài.
Đến tối lại là ca trực. Cô gần như mất ngủ cả đêm. Nửa đêm còn phải làm nhiệm vụ nên cô trằn trọc trên giường một hồi, hễ nhắm mắt lại nhớ đến những cảnh tượng trên bàn mổ lúc nãy. Như tỉnh, như mơ, trong đầu lúc là một đoạn ngắn, lúc là một đoạn dài liên tục, như chính mình trong giấc mộng đang cầm con dao mỏng sắc, nhắm ngay ổ bệnh cắt xuống...Một lượng máu lớn trong nháy mắt ồ ạt trào ra, từ cột sống phân tán khắp nơi, dần dần bao phủ bàn tay cô. Tầm mắt cô cũng trở thành một mảnh mơ hồ, trước mắt là một màu đỏ, không thể tìm thấy chính xác vị trí, cô nôn nóng đến nỗi đầu toát mồ hôi.
Rốt cuộc cô cũng bừng tỉnh, ngoài cửa sổ sắc