Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1807 lượt.

trời không rõ, tim vẫn đập thình thịch, trên trán là một lớp mồ hôi mỏng.
Đến chiều Thẩm Trì mới về nhà.
Ba giờ trước, có một chuyến bay bay từ Philippines tới, anh đích thân đến sân bay quốc tế để đón Thẩm Băng. Từ trước tới nay, Thẩm Băng nổi tiếng là người có tính cách quái dị trong gia tộc họ Thẩm. Cô ấy kiên quyết từ chối sống ở nhà, chỉ mang theo nhân viên mở phòng ở khách sạn Bốn Mùa, sau đó hẹn anh đến cùng dùng bữa tối.
Thẩm Trì về đến nhà, dì giúp việc lập tức báo cáo: “ Buổi sáng, Thẩm phu nhân trở về chưa ăn một miếng cơm nào, liền về phòng ngủ luôn”.
“ Cơm trưa cũng không ăn?”.
“ Không ạ”. Nét mặt dì giúp việc tỏ ra lo lắng: “ Tôi có lên gọi nhưng cô ấy nói không muốn ăn”.
Thẩm Trì bước nhẹ lên lầu, xuyên qua phòng khách tiến thẳng vào phòng ngủ. Rèm cửa không kéo, ánh nắng chiều từ bên ngoài chiếu vào qua chiếc cửa số sát đất khiến căn phòng bừng sáng, người nằm trên giường hình như đang ngủ rất say. Anh im lặng lại gần không một tiếng động, lúc này mới nhận ra cô ngủ không được yên. Có lẽ vì một cánh tay cô đang đặt trước ngực nên ảnh hưởng đến giấc ngủ, đôi mày thanh tú hơi chau lại, hàng mi rậm rung khẽ.
Anh cúi đầu, từ trên cao nhìn cô một lát mới vươn tay vỗ nhẹ lên mặt Thừa Ảnh.
“ Thừa Ảnh”. Anh gọi cô: “ Tỉnh dậy nào”.
Nhưng cô vẫn không tỉnh, chân mày bị khóa chặt, như thể bị bóng đè mắc kẹt ở một nơi không rõ, toàn thân không thể rút ra được. Đến lúc này anh mới để ý, tóc cô vẫn còn ướt. Hình như gội xong chưa lau khô đã trực tiếp đi ngủ luôn. Bây giờ sờ lên gối còn thấy ẩm ướt.
Mà cô ngủ không yên, có vẻ như đang trải qua một giấc mơ đau khổ. Ánh mắt anh hơi trầm xuống, lộ tia lo lắng, tay anh tăng thêm lực lay cô tỉnh dậy.
Khi Thừa Ảnh vừa tỉnh, tim vẫn còn đập loạn, trong khoảng thời gian ngắn không phân biệt được mình đang ở nơi đâu. Vừa rồi cô gặp một giấc mơ, trong giấc mơ vẫn là mưa đêm tối đen, cô đứng trước bờ sông nước chảy róc rách, mặc cho đám rêu và làn nước nhẹ nhàng cuốn lấy hai chân, mang theo cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo trơn trượt. Trời mưa quá to, không có chỗ để tránh, toàn thân cô lạnh run nhưng đưa mắt nhìn lại vẫn không thấy người thứ hai đến .
“ Em gặp ác mộng”. Dường như qua hơn nửa ngày, giọng nói của Thẩm Trì rốt cuộc mới quay lại tâm trí cô. Thừa Ảnh lấy tay ôm mặt, cố gắng tỉnh táo, ngồi dậy nói: “ Không hẳn là ác mộng”.
Một hình ảnh gần như xuất hiện thường xuyên trong giấc mơ của cô. Chỉ là rất nhiều ngày trong quá khứ, hơn một nửa trong số đó cô vật lộn tỉnh dậy lúc nửa đêm rồi một mình lặng lẽ ngủ tiếp. Đôi khi, anh ngủ ngay bên cạnh, khoảng cách gần trong gang tấc mà giống như người xa lạ.
Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm sửa sang, lấy máy sấy sấy khô tóc, lúc đi ra thấy Thẩm Trì đang nói chuyện điện thoại. Thẩm Trì cầm di động im lặng lắng nghe trong chốc lát, có lẽ đối phương hỏi vấn đề gì đó, anh trả lời bằng giọng đều đều: “ Bác sĩ”.
Thừa Ảnh dừng bước, ánh mắt nhìn anh dò hỏi. Anh cũng nghiêng đầu nhìn cô, vài giây sau nói chuyện tiếp với người trong điện thoại: “ Chị và cô ấy chưa từng gặp mặt, có gì hay ho để nói chuyện đâu”.
Giọng anh bình thản, có phần lạnh nhạt, biểu hiện trên mặt giống như không kiên nhẫn, nói xong một câu lại im lặng lắng nghe. Điều này khiến Thừa Ảnh thêm tò mò về thân phận của đối phương.
Cô bước nhẹ đến gần, hơi ngẩng đầu lên, thận trọng quan sát phản ứng của anh. Tầm mắt anh dừng trên người cô, có phần như không để tâm tiếp tục ứng phó: “ Tôi cho rằng giữa chị và cô ấy sẽ không có đề tài chung”.
Cuối cùng cô nhịn không được, dùng khẩu hình hỏi: “ Ai vậy?”.
Có lẽ Thẩm Trì cũng đang bị đối phương dây dưa không có cách nào khác đành cầm điện thoại rời tai đưa cho Thừa Ảnh: “ Chị họ anh, hôm nay mới từ Philipines đến, chị ấy muốn nói chuyện với em”.
Chị họ của Thẩm Trì. Trong suy nghĩ của Thừa Ảnh, một chút khái niệm tiếp xúc đều không có. Cô thậm chí còn không biết người chị họ này bỗng nhiên từ đâu xuất hiện. Nhưng trong điện thoại là một giọng nữ trong trẻo rõ ràng, dù lần đầu nói chuyện nhưng không có vẻ gì là gượng ép: “ Thừa Ảnh, buổi tối ăn cơm với tôi được không?”.
“ Chị”, cô gọi một tiếng. Mơ hồ cảm thấy không được tự nhiên nhưng vẫn che giấu rất tốt, giọng điệu thoải mái: “ Thật xin lỗi, hôm nay không ra sân bay đón chị được”.
“ Không sao. Tôi nghe Thẩm Trì nói, cô là bác sĩ”.
“ Vâng”.
“ Khéo thật, chồng tôi cũng là bác sĩ nhưng anh ấy là bác sĩ nha khoa. Buổi tối tôi mời, cô và Thẩm Trì đến khách sạn Bốn Mùa, 6h30 chúng ta gặp nhau”.
“ Được, đến lúc đó gặp lại”.
Tắt điện thoại cô mới hỏi Thẩm Trì: “ Sao em không biết anh còn có chị họ?”.
“ Thẩm Băng là con của chú hai và vợ người Philipines, gia đình họ vẫn đang định cư tại Philipines, bình thường rất ít khi về Trung Quốc. Hồi chúng ta kết hôn, Thẩm Băng gặp chuyện rắc rối, không tiện nhập cảnh, cho nên không tới tham dự hôn lễ”.
“ Chuyện rắc rối”. Cô nhạy cảm nắm giữ từ ngữ mấu chốt. Là chuyện rắc rối gì mới bị Chính phủ Trung Quốc cấm nhập cảnh? Hơn nữa, lại còn nhằm vào một cô gá