Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

i. Không ngờ, Thẩm Trì liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của cô, nói: “ Từ trước đến nay, chị ấy luôn là người gây phiền toái cho Thẩm gia. Đợi tới lúc em và chị ấy quen thân tự nhiên sẽ hiểu”. Anh hờ hững bỏ qua đề tài câu chuyện.
Nhưng đến khi gặp mặt, Thừa Ảnh không khỏi nghi ngờ đánh giá của Thẩm Trì vừa rồi. Người phụ nữ đứng trước mặt cô, mang dòng máu họ hàng là một cô gái với mái tóc ngắn nhanh nhẹn, vì vậy càng tôn thêm gương mặt với ngũ quan sắc nét. Thẩm Băng mặc bộ quần áo đơn giản, đi đôi giày đế bằng, vóc dáng xinh xắn lanh lợi, toàn thân tỏa thần thái rạng rỡ, nhìn ít hơn so với tuổi thực ba bốn tuổi, dáng dấp như mới đầu ba mươi. Thẩm Băng không cao như người nhà họ Thẩm nhưng gương mặt cân xứng mang dấu vết tiêu chuẩn của Thẩm gia. Ánh mắt trong trẻo sắc bén, đáy mắt lấp lánh như hàng vạn ngôi sao sáng chói.
Xem ra, Thừa Ảnh đã đem lại cho Thẩm Băng ấn tượng đầu tiên khá tốt. Lúc ăn cơm, Thẩm Băng thậm chí còn tự mình gắp thức ăn cho Thừa Ảnh, khiến Thừa Ảnh cảm thấy ngượng ngùng, nâng ly rượu vang lên định kính, kết quả bị Thẩm Trì giơ tay ngăn lại.
“ Tửu lượng của em không tốt, đổi sang nước trái cây được rồi”. Giọng anh hờ hững thay cô quyết định.
Thừa Ảnh cười nói: “ Như vậy rất không thành ý”.
Thẩm Băng không để bụng, ngoắc tay ra đằng sau, lập tức có người đi đến trước mặt Thừa Ảnh đổi ly rượu vang.
“ Cô hãy lấy trà thay rượu”. Thẩm Băng hất cằm nhìn Thừa Ảnh, ý bảo cô giơ chén trà lên rồi chuyển tầm mắt nhìn Thẩm Trì, giọng nói mang rõ ý trêu chọc: “ Cậu muốn che chở cho vợ, vậy phải thay Thừa Ảnh uống một ly”.
Thẩm Trì liếc nhìn Thẩm Băng, không có bất kỳ ý nghĩa nào khác, mời một ly.
“ Làm bác sĩ, cảm giác thế nào?”. Trong bữa ăn, Thẩm Băng hứng thú hỏi.
Thừa Ảnh ngẫm nghĩ, trả lời thành thực: “ Công việc này vẫn là lý tưởng của em”.
“ Vậy à? Chữa bệnh cứu người đúng là một nghề cao thượng”.
“ Thẩm Trì cũng nói như vậy”. Nghĩ đến chuyện nhiều năm trước, Thừa Ảnh bất giác mỉm cười.
“ Thật không?”. Thẩm Băng kín đáo nhìn Thẩm Trì cũng đang đưa mắt nhìn nhưng nét mặt không chút biểu cảm, dường như anh không hứng thú với cuộc đối thoại của hai người phụ nữ, cũng không tính toán muốn tham gia.
Thẩm Băng không để tâm, một lần nữa quay sang nói chuyện phiếm với Thừa Ảnh: “ Lúc nãy tôi có nói, chồng tôi là nha sĩ. Tôi nhận ra, lấy anh ấy có lợi thế lớn nhất là khi có vấn đề về răng lợi có thể được giải quyết đầu tiên”.
“ Nếu là việc khác thì thật sự rất tốt nhưng mọc răng khôn quả là khổ”. Thừa Ảnh nhớ đến một hình ảnh, hơi nhíu mày nói: “ Năm ấy răng khôn của em bị nhiễm trùng, sau đó đến khoa răng miệng chụp chiếu, họ nói răng bị mọc lệch, nhất định phải nhổ”.
“ Quá trình đó nhất định rất đau”. Thẩm Băng hứng thú thêm vào.
“ Đúng vậy, đau tới mức đến giờ em vẫn nhớ. Gây mê trước khi cắt lợi, cuối cùng dùng đục và búa luồn vào, đập nát chiếc răng nanh rồi dùng nhíp kéo ra. Sau này, em nảy sinh sự nể phục sâu sắc đối với các nha sĩ”. Thừa Ảnh dừng lại, bỗng nhiên mỉm cười: “ Thật xin lỗi, lúc ăn cơm không nên nói về đề tài này”.
Thẩm Băng cũng tỏ vẻ hiểu biết: “ Có lẽ đó là thói quen của bác sĩ các cô. Vừa có thể giảng giải về kiến thức giải phẫu vừa ăn thịt bò dính máu. Thật ra chồng tôi có phần còn quá hơn cô. Mỗi đêm trước khi đi ngủ thường kể chuyện cũ mà một nửa trong số đó là nói đến công việc ban ngày”.
Thừa Ảnh không khỏi mỉm cười, buột miệng hỏi: “ Chị sinh con trai hay con gái?”.
Thẩm Băng tươi cười, giọng sang sảng thẳng thắn: “ Chúng tôi chưa muốn có con. Chuyện anh ấy kể trước khi đi ngủ là để cho tôi nghe”.
Thật là một đôi vợ chồng thú vị. Thừa Ảnh đoán mối quan hệ của Thẩm Băng và người chồng nha sĩ khi đó hết sức hài hòa.
Sau khi kết thúc bữa tối, ba người chia tay nhau ở sảnh lớn của khách sạn. Nhân lúc Thừa Ảnh đi vệ sinh, Thẩm Băng đột nhiên bình luận: “ Cô ấy thật đơn giản”.
“ Chị muốn nói gì?”.
“ Đơn giản không như người Thẩm gia chúng ta”.
“ Cô ấy vốn như vậy”. Mặt Thẩm Trì không chút thay đổi, cũng không nhìn Thẩm Băng, đi ra cửa khách sạn hút thuốc. Thẩm Băng đuổi theo, lấy một điếu thuốc từ trong hộp, ý bảo Thẩm Trì cho mình châm lửa. Sau khi hít sâu một hơi, Thẩm Băng mới nghiêng người liếc nhìn anh, nhắc nhở: “ Nhưng cô ấy kết hôn với cậu, chính là một phần của Thẩm gia. Thẩm gia tốt hay xấu, tất cả mọi thứ thuộc về nhà họ Thẩm, cô ấy sẽ không tránh khỏi có liên quan”.
“ Là sao?”.
“ Tôi chỉ thuận miệng nói thôi”. Thẩm Băng hơi ngạc nhiên nhưng ngoài mặt vẫn cười nói như không có chuyện gì.
Ánh đèn rực rỡ ngoài cửa khách sạn làm cho sắc mặt của Thẩm Trì càng phát ra lạnh lùng hờ hững. Thẩm Băng nhìn anh, lời vốn đã tới miệng, cuối cùng đành im lặng. Thẩm Băng đã sống nhiều năm ở Philipines, cha Thẩm Băng chiếm giữ một nửa thị trường giao dịch ma túy Đông Nam Á. Mối quan hệ của Thẩm Băng và những anh chị em họ khác không phải là nhiều nhưng riêng một mình Thẩm Trì là có quan hệ thân thiết. Cũng bởi vì Thẩm Trì đã từng ở Philipines hai năm.
Khi đó, anh vẫn là một đứa trẻ mư