Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1806 lượt.

nụ cười chân thành.
Thao tác pha trà của Thẩm Băng hết sức khéo léo và tao nhã. Nước sôi từ từ được rót vào trong chén, giọng nói của cô ấy không vội vàng: “ Thực ra, người chồng đầu tiên của tôi cũng là người đàn ông tốt”.
Hình như cô ấy đang rất có hứng thú về những hồi ức cũ, vì thế Thừa Ảnh liền hỏi: “ Vì sao hai người lại chia tay?”.
“ Anh ấy mất rồi”. Thẩm Băng ngước mắt nhìn cô, tiếp tục chia nước vào chén, nét mặt thoải mái, có thể kể lại nội dung nhưng lại khiến người khác kinh hãi: “ Trong một cuộc bạo động ở phía nam Philipines, anh ấy đã bị bắn chục phát súng, chết ngay tại chỗ”.
Thừa Ảnh không khỏi thảng thốt, Thẩm Băng ngược lại mỉm cười, vừa cầm chén trà đưa sang bên vừa hồi tưởng: “ Tôi biết anh ấy khi mới mười lăm tuổi. Để được ở bên anh ấy, tôi đã thậm chí bỏ nhà ra đi. Anh ấy là một tên côn đồ, không có công việc đứng đắn và thu nhập ổn định. Nhưng tôi thật sự rất thích anh ấy và muốn được cùng anh ấy sinh con”.
“ Nhưng đến tận bây giờ chị vẫn chưa sinh?”.
“ Đúng vậy. Sau tai nạn của anh ấy, tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định”.
“ Vì sao?”. Thừa Ảnh có chút khó hiểu.
Thẩm Băng bưng chén trà, nhấp khẽ một ngụm, lẳng lặng nhìn cô: “ Chính mắt mình nhìn thấy người yêu chết ngay trước mặt, loại cảm giác này vô cùng đau đớn. Vì chúng ta sống trong một môi trường không ổn định, sẽ càng làm giảm bớt xác suất của sự việc xảy ra, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người. Thực ra, tôi rất thích trẻ con nhưng tôi không có ý định sinh dưỡng chúng. May mà A Tinh cũng không có ý kiến gì”.
Cô ấy nói giọng châm biếm, Thừa Ảnh tưởng Thẩm Băng phàn nàn về môi trường trong nước của Philipines không được ổn định nên cũng không quá để ý.
Thẩm Băng bỗng nhiên vừa cười vừa nói: “ Có thể thấy Thẩm Trì rất sợ làm tổn thương cô”.
Thừa Ảnh nhướng mày hỏi: “ Thật ạ?”
“ Cậu ấy rất bảo vệ cô”. Thẩm Băng thẳng thắn.
Thừa Ảnh thật sự không có cách nào bác bỏ điều này, cô chỉ khẽ thở dài: “ Đôi khi anh ấy xem em như chú thỏ trắng bé nhỏ”.
Sự so sánh này dường như làm cho Thẩm Băng buồn cười, cô ấy khẽ nhếch mày: “ Chẳng lẽ cô không phải như vậy sao?”.
Thừa Ảnh cũng cười: “ Em bình thường giống những phụ nữ khác thôi. Tuy không đủ mạnh mẽ nhưng không đến mức quá yếu đuối”.
Nhưng cậu ấy không phải là người đàn ông bình thường. Trong lòng Thẩm Băng bồi thêm một câu, nét mặt không cử động, chỉ nói: “ Luôn có người bảo vệ thật hạnh phúc, đúng không?”.
Hôm sau, Thẩm Băng rời Hải Vân quay lại Philipines.
Ba rưỡi chiều, năm chiếc xe thương vụ màu đen tuyền cải trang nối đuôi nhau tiến vào bãi đỗ xe ngầm của sân bay. Thẩm Trì tự mình đến tiễn, sau khi chờ xe dừng hẳn, anh không vội vã bước xuống.
Thẩm Băng ngồi song song với anh ở phía sau, cầm hộ chiếu giao cho nhân viên đi làm thủ tục, đợi cửa xe một lần nữa đóng lại, lúc này mới hơi xoay người, hỏi: “ Có gì để nói không?”.
Thẩm Trì liếc nhìn Thẩm Băng: “ Dạo này chị thường xuyên tiếp xúc với cô ấy, trong lòng đang nghĩ gì vậy?”.
Anh chưa nói tên, Thẩm Băng lập tức phản ứng, dường như cảm thấy buồn cười, vì thế khóe môi hơi cong cong: “ Tốt xấu gì cũng là người nhà, lại đều là phụ nữ, chúng tôi gặp nhau không phải chuyện bình thường sao?”. Thẩm Băng hơi dừng lại rồi mới tiếp tục nói: “ Xem ra cậu thực sự coi cô ấy là tiểu bạch thỏ”.
Hình dung này khiến Thẩm Trì khẽ nhíu mày, kết quả Thẩm Băng bật cười: “ Đó chính là lời Thừa Ảnh nói”.
“ Vì sao cô ấy lại nói như vậy?”.
“ Bởi vì tôi và cô ấy hàn huyên một số chuyện cũ”. Thẩm Băng thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình: “ Cậu đã bảo vệ cô ấy quá mức”.
Đối với đánh giá này, Thẩm Trì không bình luận gì. Thẩm Băng không để tâm, rút từ trong túi xách ra hộp thuốc, vừa hút vừa nói: “ Thật lòng tôi không bao giờ nghĩ hôn nhân hiện tại của cậu lại trong trạng thái như vậy”.
“ Chuyện này, hôm đó chị đã nói một lần ở khách sạn”. Thẩm Trì lạnh lùng nhắc nhở Thẩm Băng.
Lông mày Thẩm Băng lại nhướng lên: “ Không đúng, tối đó ở khách sạn, tôi không nghĩ cậu sẽ tìm một cô gái như vậy để làm vợ. Hôm nay, điều tôi muốn nói là chuyện khác”.
Nét mặt Thẩm Trì vẫn không có biểu hiện gì. Thẩm Băng nhìn anh, bỗng nhiên hỏi: “ Trước kia đã có ai đó lấy Thừa Ảnh ra để uy hiếp cậu phải không?”.
“ Không phải”. Thẩm Trì cười lạnh một tiếng, trong giọng nói có ý châm biếm: “ Tin tức truyền xa thật, ngay cả chị cũng biết”.
“ Cậu không biết bản thân mình có vấn đề gì sao?”.
“ Vấn đề gì? Thực ra cô ấy đã bị thương tổn một nửa. Sau này chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa”.
Giọng điệu hờ hững của anh khiến Thẩm Băng không khỏi giật mình. Thẩm Băng đưa mắt nhìn gương mặt đang hiện lên sự kiên định lạnh lùng, một lúc sau mới lắc đầu: “ Đây được gọi là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường? Tôi lo lắng căn bản không phải vì cô ấy mà là vì cậu”. Giọng nói của Thẩm Băng dần dần hạ xuống, dùng ngữ điệu nghiêm túc nhắc nhở anh: “ Nghe nói lần trước cậu vì cô ấy mà tự mình ra tay bắt vợ con của đối phương. Cậu nói cho tôi biết, đã bao lâu rồi cậu chưa làm loại chuyện ấy? Nói cách khá