Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1798 lượt.

c, chuyện như vậy, khi nào thì cần cậu tự mình đảm nhiệm? Đối phương chỉ là một nhân vật nhỏ bé mà thôi, vậy mà dễ dàng khiến cho cậu có thái độ khác thường, mất bình tĩnh...Tin tức này nếu có thể rơi vào tay chúng tôi, những kẻ khác đương nhiên cũng sẽ biết. Mối liên quan thiệt hơn tiếp theo như thế nào hẳn không cần tôi phải nói rõ?”.
Thẩm Băng dừng lại, trong xe nhất thời trở nên im lặng khác thường. Ánh mắt Thẩm Trì trầm lạnh như nước, cách tấm kính chống đạn màu đen rơi vào một góc trống trải ở bãi đỗ xe. Thẩm Băng yên lặng đợi hồi lâu mới phát hiện hình như anh không có ý muốn nói chuyện, cô không kiềm chế nâng cổ tay lên nhìn giờ, cau mày nói: “ Tôi phải đi rồi. Cậu đoán đúng, tôi gặp gỡ Thừa Ảnh không phải vì nhàn rỗi nhàm chán. Tôi thực sự lo lắng cô ấy sẽ trở thành điểm yếu duy nhất của cậu”.
Cửa xe mở ra, trước khi xuống xe Thẩm Băng còn quay đầu lại nói: “ Đã lâu rồi tôi không dài dòng như vậy, lần sau gặp lại không biết là khi nào nên dứt khoát nói nhiều hơn một câu. Tôi và cậu đều biết, đàn ông của Thẩm gia một khi có điểm yếu sẽ là chuyện hết sức nguy hiểm. Hy vọng cậu tự lo được cho bản thân, hãy bảo trọng”.
Khi những cơn mưa đầu tiên của mùa thu rơi xuống, Thừa Ảnh cũng xin nghỉ phép cùng Thẩm Trì về quê.
Nói là trở về nhà nhưng thực tế giống như đi du lịch, vừa đi vừa dừng, nhìn vô cùng nhàn nhã.
Thừa Ảnh được sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam. Trong trí nhớ, cô thường đi qua những con ngõ chật hẹp tối tăm được lát đá thạch anh. Giang Nam sau cơn mưa mang theo mùi tươi mát đặc biệt, như thể từ những bức tường đá thẩm thấu qua các khe hở, ẩm ướt mà đẹp đẽ, hòa lẫn trong tiếng địa phương mềm mại, nhẹ nhàng tựa hồ nước sâu.
“ Nghe nói tổ tiên của em ở thành phố Z, thời xưa vì tránh chiến tranh loạn lạc nên đã di chuyển sang phương Bắc, rất nhiều người đã phân tán trên đường di cư. Cuối cùng, hai tỉnh Chiết Giang và Giang Tô đều có người họ Yến nhưng người ở mỗi nơi đều không nhiều lắm…”. Khi nói đến quãng lịch sử lâu đời cũng là lúc xe tiến vào lãnh thổ thành phố Z.
Thẩm Trì nói: “ Như vậy, nơi này coi như là quê gốc của em rồi. Đêm nay chúng ta có thể ở lại thành phố, đi dạo loanh quanh”.
“ Vâng”. Từ tấm kính xe tối màu, Thừa Ảnh nhìn phong cảnh hai bên đường, nét mặt rạng ngời xinh đẹp. Thẩm Trì buồn cười, hỏi: “ Ngồi cả ngày trên xe không biết mệt à?”.
“ Có một chút”. Cô quay đầu nhìn anh: “ Vì vậy, buổi tối phải đi nghỉ sớm”.
Lời vừa ra khỏi miệng mới nhận ra có gì đó không ổn. Quả nhiên, cô liền nhìn thấy ngay đôi mắt đen thăm thẳm đang nhìn về phía mình, ánh mắt phảng phất mang theo thâm ý cùng một nụ cười mỉm. Trong xe, tấm màn che đã thả xuống từ lâu, không có người thứ ba biết bọn họ đang nói chuyện gì. Thừa Ảnh dở khóc dở cười, nhịn không được đánh anh một cái: “ Anh đừng hiểu sai có được không?”.
“ Anh nghĩ gì cơ?”. Thẩm Trì thuận thế nắm lấy tay cô đặt lên đùi mình, cười như gió thoảng mây bay: “ Buổi tối muốn ăn gì?”.
Đề tài thay đổi quá nhanh. Cô ngẫm nghĩ: “ …Tất nhiên là đặc sản địa phương rồi”.
“ Ví dụ như?…”.
“ …Củ ấu. Mùa này ăn củ ấu chắc là ngon lắm”.
Nói là qua đêm ở thành phố Z nhưng sau khi tiến vào nội thành, xe chạy mất gần một giờ rốt cục mới tới địa điểm cuối cùng. Nơi ở không phải khách sạn mà là một tòa nhà nhỏ năm tầng, vị trí yên tĩnh, phong cách là loại nhà riêng phổ biến của địa phương, thậm chí còn có cả một khoảng sân. Khi bọn họ đến trời đã tối nên nhìn không rõ hoa trong vườn là loại gì.
“ Anh có nhà cửa ở đây, lại có người hàng ngày đến dọn dẹp?”. Tòa nhà gọn gàng sạch sẽ đến nỗi Thừa Ảnh không khỏi ngạc nhiên.
Nhưng điều cô không ngờ chính là, người còn chưa ổn định vậy mà củ ấu tươi đã được mang đến.
“ Anh cho người đi mua lúc nào vậy? Sao em không biết?”.
Suốt cuộc hành trình, anh hầu như luôn ở bên cạnh cô, ngay cả điện thoại cũng không gọi. Thẩm Trì cởi áo khoác tiện tay ném lên sô pha, không đáp mà hỏi lại: : “ Em không có ý định ăn thứ đó thay cơm tối đấy chứ?”.
Nhưng cô không thể chờ đợi, ngồi xuống cạnh bàn trà bắt đầu bắt tay vào việc bóc củ ấu. Củ ấu vùng Hồ Nam không có sừng, lột gần hết lớp vỏ màu xanh biếc mới lộ ra lớp thịt tròn trịa tươi non. Cô đưa cho anh một củ đã bóc, nói: “ Anh nếm thử đi”.
Đối với món ăn này Thẩm Trì không mấy hứng thú nhưng nhìn vẻ mặt thỏa mãn hưng phấn của cô, rốt cuộc không đành lòng làm mất hứng. Vì thế, anh đi tới cắn một miếng trên tay cô.
“ Trước kia em thích ăn nhất món này”. Cô cầm nửa còn lại bỏ vào miệng rồi với tay cầm một củ khác trong đĩa, động tác bóc vỏ nhanh nhẹn lưu loát, nhớ lại nói: “ Khi còn học tiểu học ở quê, mỗi khi đến mùa, ba em đều nhờ người đến thành phố Z mua về, làm đồ ăn vặt cho em. Cho dù ông có mua bao nhiêu đi nữa nhưng rất nhanh đều bị em tiêu diệt toàn bộ”.
“ Ngoài món này ra, em còn thích ăn gì nữa?”. Thẩm Trì nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
Lúc này, cơn hưng phấn của Thừa Ảnh đang dâng cao, cô hết sức chú tâm làm việc, giống như ước nguyện của một đứa trẻ được đền đáp, ánh mắt sáng rực lay động,


The Soda Pop