Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/572 lượt.
đồng tử đen như mực của Vũ Chính lập tức co rút lại, càng thêm xác định cái chết của ba ba có liên quan đến Lâm Đạt Quảng, giọng điệu lại đột nhiên dịu lại, “Còn nửa giờ nữa là đến cuộc họp ban giám đốc, tốt nhất chú quyết định nhanh một chút xem có nên tiếp nhận lời đề nghị của tôi không.” Đưa lên những chiếc đĩa CD lưu giữ tất cả chứng cứ phạm tội của ông ta.
Anh nhìn ánh mắt rối bời của Lâm Đạt Quảng, dường như đã biết rõ manh mối ở đâu, kế tiếp, đáp án đã không còn xa.
“Giang Vũ Chính, trò này vẫn chưa xong đâu.”
Trong lúc Lâm Đạt Quảng nghiến răng nói những lời này thì vừa vặn Hinh Ý mở cửa bước vào, nhìn thấy hai người đang giằng co nhau.
Lúc Lâm Đạt Quảng đi ra ngoài, trừng mắt nhìn Hinh Ý, rồi lại không nói được gì.
Hinh Ý đến trước mặt Vũ Chính, nhìn phần văn kiện vừa rồi ở văn phòng cô cũng có một phần giống như đúc, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Anh không thấy làm vậy là hơi quá đáng sao?” Người kia dù sao cũng là chú của cô, bắt ông ấy rời khỏi hội đồng quản trị như vậy mà nói chính là nhà họ Lâm đã hết thời.
“Cái gì gọi là quá đáng? Mặc kệ ông ấy tiếp tục làm vậy với Giang Lâm đối với ai đều không có lợi. Hiện tại chỉ là một tảng băng ngầm, em có biết người chú tốt của em đã làm những gì ở Lâm thị? Xử lí quá mức theo cảm tính trên thường trường chỉ có trăm hại chứ không có lợi.” Anh cũng có hơi tức giận, nhà họ Lâm với cô mà nói vĩnh viễn đều quan trọng hơn bất kì thứ gì, nhưng mà kinh doanh một công ty không phải chỉ cân nhắc đến lợi ích của một gia tộc là được.
“Đúng, em vĩnh viễn cũng không thể nào làm được những việc máu lạnh như anh, không thể tỉnh táo như anh.” Hinh Ý nhìn đôi mặt hờ hững của anh, vốn không tính gây gổ với anh, nhưng vài ngày nay bên phía chú gây áp lực cho cô thật sự quá lớn, cô biết rõ áp lực của anh cũng rất lớn nhưng sao anh lại không chịu thông cảm cho cô chứ?
“Đây không phải là vấn đề máu lạnh hay không, em đừng dùng cách dạy của ba em để làm việc trong Giang Lâm, đây không còn là một công ty gia tộc nữa rồi…” Anh bị cô chọc tức không kìm được, tại sao Lâm Hinh Ý lại không thể nói chuyện tử tế với anh chứ.
Hinh Ý nghe thấy anh nhắc đến ba ba thì hốc mắt ửng hồng, thốt ra: “Sao anh còn mặt mũi nhắc đến ba chứ?” Ngay cả cô cũng không biết những lời mình nói ra có ảnh hưởng thế nào, Lâm ba chết đi để lại một vết thương vĩnh viễn trong lòng cô, Vũ Chính trong lúc nhất thời đã vạch lại miệng vết thương của cô, khiến cho máu chảy đầm đìa, làm cho cô đau đớn đến không thể thở được.
Vũ Chính run lên, không giận mà ngược lại còn cười, mở hai tay ra, “Fine”. Sau đó đẩy xe lăn rời khỏi phòng làm việc của mình, chỉ để lại Hinh Ý một mình với căn phòng trống rỗng.
Anh dùng hết sức lực toàn thân đẩy xe lăn chạy khỏi nơi này với tốc độ nhanh nhất, cắn răng kìm nén cơn tức giận trong lòng mình. Cô không còn tin tưởng anh nữa sao? Đã nói nhiều như vậy mà anh vẫn không thể bằng một người chú, Giang Vũ Chính, mày ở trong lòng cô ấy cũng chỉ có thế mà thôi.
Lúc này Hinh Ý mới tỉnh táo lại phát hiện ra vừa rồi mình đã làm một chuyện sai trái, cuối cùng thì trong lòng cô cũng không thể quên đi cái chết của ba, bất kể cô đã từng thuyết phục mình thế nào thì Vũ Chính cũng vẫn là hung thủ hại chết ba.
Hai tay cô bám lấy chiếc bàn, cảm thấy rối bời, không thể nghĩ thêm được gì nữa.
Hinh Ý nắm lấy tay lái, nhìn chiếc cần gạt nước đong đưa trước xe, nhớ tới cuộc họp ban giám đốc hôm nay. Cuối cùng Vũ Chính không đuổi chú đi, chỉ gọt sạch những phụ tá đắc lực của ông ta. Anh vì mình mà thay đổi quyết định, đây là điều mà từ trước đến giờ cô không hề nghĩ đến, anh luôn là một người tự chủ không bao giờ nói hai lời.
Xe tiến vào đường hầm, tiếng mưa rơi mới ngừng lại, ngọn đèn vàng óng chiếu rọi vào lớp kính thủy tinh trên xe khiến cho suy nghĩ của Hinh Ý lại bay đi xa. Vừa rồi trong phòng họp đi ra, Vũ Chính không hề liếc nhìn cô, không phải né tránh mà là hờ hững không thèm để ý đến làm cho cô cảm thấy sợ hãi.
Anh để cô ôm thật chặt, thật lâu không nói gì, cuối cùng nhàn nhạt mở miệng, “Ngày kia là sinh nhật của ba, anh muốn đi thăm ông ấy cùng em.”
Giọng nói tràn ngập vẻ mệt mỏi, nhưng có những vết thương, nếu bạn không cố nặn nó ra thì vĩnh viễn nó cũng sẽ không đóng vảy phục hồi lại như cũ được. Hơn nữa, anh thật sự khôn